3. Quyết Định Của Cây Phỉ

3. Hazel's Decision3. Quyết Định Của Cây Phỉ
What am I lying here for? ... We are lying here as though we had a chance of enjoying a quiet time. Tôi nằm lỳ ở đây làm gì nhỉ?… Chúng ta nằm lại đây như thể có cơ hội tận hưởng khoảng thời gian yên tĩnh.
Am I waiting until I become a little older?Tôi đang đợi cho tới khi mình lớn tuổi hơn chăng?
Xenophon,  The Anabasis Vở   The Anabasis   của Xenophon
"But, Hazel, you didn't really think the Chief Rabbit would act on your advice, did you? What were you expecting?"“Cây Phỉ ơi, anh không nghĩ là Thỏ Thủ lĩnh sẽ hành động theo lời khuyên của anh chứ? Anh đang chờ đợi chuyện gì?”
It was evening once more and Hazel and Fiver were feeding outside the wood with two friends. Blackberry, the rabbit with tipped ears who had been startled by Fiver the night before, had listened carefully to Hazel's description of the notice board, remarking that he had always felt sure that men left these things about to act as signs or messages of some kind, in the same way that rabbits left marks on runs and gaps. It was another neighbor, Dandelion, who had now brought the talk back to the Threarah and his indifference to Fiver's fear.Lại một buổi tối nữa đến, hai anh em Cây Phỉ và Thứ Năm lại đi kiếm ăn ngoài cánh rừng cùng với hai người bạn. Mâm Xôi, chú thỏ có cái chỏm tai đen bị Thứ Năm làm cho hết hồn đêm trước đã được nghe Cây Phỉ mô tả về tấm biển thông báo, bình luận thêm rằng chú bao giờ cũng biết rõ con người thường để lại những thứ như vậy giống như một dấu hiệu hay một thông báo, chẳng khác gì loài thỏ để lại dấu vết trên đường chạy hoặc những lỗ hổng trên hàng rào. Còn một người hàng xóm nữa là Bồ Công Anh, kẻ bây giờ mới được nghe thuật lại câu chuyện ở chỗ Chúa Thanh Lương Trà và thái độ hờ hững của ông ta trước nỗi sợ hãi của Thứ Năm.
"I don't know what I expected," said Hazel. "I'd never been near the Chief Rabbit before. But I thought, 'Well, even if he won't listen, at least no one cay say afterward that we didn't do our best to warn him.' "“Tôi cũng chẳng biết mình mong đợi điều gì nữa.” Cây Phỉ nói “Trước đấy tôi còn chưa từng ở gần Thỏ Thủ lĩnh. Nhưng tôi nghĩ, ‘Được rồi, cho dù ông ta có bỏ ngoài tai đi nữa thì ít nhất sau này cũng không có kẻ nào có thể nói ra nói vào rằng anh em chúng tôi đã không gắng sức để cảnh báo ông ấy.’”
"You're sure, then, that there's really something to be afraid of?"“Nếu vậy, cậu chắc chắn là có điều rất đáng sợ à?”
"I'm quite certain. I've always known Fiver, you see."“Tôi hoàn toàn chắc chắn. Tôi bao giờ cũng hiểu rõ Thứ Năm mà, cậu cũng biết thế rồi còn gì.”
Blackberry was about to reply when another rabbit came noisily through the thick dog's mercury in the wood, blundered down into the brambles and pushed his way up from the ditch. It was Bigwig.Mâm Xôi toàn trả lời thì một chú thỏ khác ồn ào đi qua một bụi thủy thần trong rừng, vụng về ngã vào một bụi mâm xôi và cố tìm cách thoát khỏi cái rãnh. Đó chính là Tóc Giả.
"Hello, Bigwig," said Hazel. "You're off duty?"“Chào Tóc Giả.” Cây Phỉ lên tiếng “Anh không phải làm việc sao?”
"Off duty" said Bigwig, "and likely to remain off duty."“Không làm việc,” Tóc Giả nói “mà có vẻ sẽ mãi không làm việc.”
"How do you mean?"“Anh nói thế là có ý gì?”
"I've left the Owsla, that's what I mean."“Tôi không còn là Cốt Cán nữa, đó là điều mà tôi muốn nói.”
"Not on our account?"“Không phải vì chuyện của chúng tôi chứ?”
"You could say that. The Threarah's rather good at making himself unpleasant when he's been woken up at ni-Frith for what he considers a piece of trivial nonsense. He certainly knows how to get under your skin. I dare say a good many rabbits would have kept quiet and thought about keeping on the right side of the Chief, but I'm afraid I'm not much good at that. “Cậu có thể nói như vậy. Chúa Thanh Lương Trà khá là khó chịu khi bị mất giấc ngủ trưa vì một chuyện mà ông ấy cho là nhảm nhí. Ông ấy chắc chắn biết tỏng trong bụng các cậu nghĩ gì. Tôi nghĩ rằng khá nhiều anh bạn thỏ biết cách ngậm miệng ăn tiền và luôn nghĩ đến việc giữ cho mình một chỗ đứng thích hợp bên cạnh Thỏ Thủ lĩnh, nhưng tôi e mình không làm được như vậy.
I told him that the Owsla's privileges didn't mean all that much to me in any case and that a strong rabbit could always do just as well by leaving the warren. He told me not to be impulsive and think it over, but I shan't stay. Lettuce-stealing isn't my idea of a jolly life, nor sentry duty in the burrow. I'm in a fine temper, I can tell you."Tôi bảo với Thỏ Thủ lĩnh rằng đặc quyền của Cốt Cán không phải là tất cả đối với tôi trong bất cứ trường hợp nào và một chú thỏ mạnh mẽ có thể luôn rời bỏ cánh đồng. Ông ấy bảo tôi đừng có bốc đồng và cạn nghĩ như vậy, hãy nghĩ cho chín, nhưng mà tôi sẽ không ở lại. Ăn trộm rau diếp không phải là ý tưởng về cuộc sống hạnh phúc của tôi, cả việc đứng canh trước cửa hang cũng thế. Tôi đang cản thấy rất dễ chịu, tôi có thể nói với các cậu như vậy đấy.”
"No one will steal lettuces soon," said Fiver quietly.“Chẳng bao lâu sẽ chẳng còn ai ăn trộm rau diếp nữa đâu.” Thứ Năm nói giọng khẽ khàng.
"Oh, that's you, Fiver, is it?" said Bigwig, noticing him for the first time. "Good, I was coming to look for you. I've been thinking about what you said to the Chief Rabbit. Tell me, is it a sort of tremendous hoax to make yourself important, or is it true?"“Ồ, là cậu đấy hả Thứ Năm?” Tóc Giả hỏi, bây giờ mới nhận ra chú “Tốt quá, tôi đang tìm cậu đấy. Tôi cứ nghĩ hoài về những điều mà cậu đã nói với Thỏ Thủ lĩnh. Hãy nói cho tôi biết đó có phải là một trò lừa ngoạn mục để cậu trở nên quan trọng, hay là chuyện nghiêm túc đấy?”
"It  is  true," said Fiver. "I wish it weren't."“Đó là sự thật đấy.” Thứ Năm nói “Tôi cũng chỉ mong sao không phải là như vậy.”
"Then you'll be leaving the warren?"“Nếu vậy các cậu định rời khỏi đây?”
They were all startled by the bluntness with which Bigwig went to the point. Dandelion muttered, "Leave the warren, Frithrah!" while Blackberry twitched his ears and looked very intently, first at Bigwig and then at Hazel.Cả bọn dường như giật mình trước sự thật rành rành mà Tóc Giả đã chỉ ra. Bồ Công Anh là bàu trong miệng, “Rời khỏi đây, trời ơi!”, trong khi Mâm Xôi xoắn hai tai lại, hết chăm chú nhìn Tóc Giả lại quay sang Cây Phỉ.
It was Hazel who replied. "Fiver and I will be leaving the warren tonight," he said deliberately. "I don't know exactly where we shall go, but we'll take anyone who's ready to come with us."Lại là Cây Phỉ lên tiếng trả lời. “Thứ Năm và tôi định đêm nay sẽ rời khỏi đây.” chú nói một cách thận trọng “Tôi cũng không biết chính xác là sẽ đi đâu, nhưng chúng tôi sẵn lòng đón nhận bất cứ ai muốn đi cùng anh em tôi.”
"Right," said Bigwig, "then you can take me."“Được, vậy thì các cậu hãy cho tôi đi cùng.” Tóc Giả nói giọng chắc nịch.
The last thing Hazel had expected was the immediate support of a member of the Owsla. It crossed his mind that although Bigwig would certainly be a useful rabbit in a tight corner, he would also be a difficult one to get on with. He certainly would not want to do what he was told--or even asked--by an outskirter. "I don't care if he is in the Owsla," thought Hazel. "If we get away from the warren, I'm not going to let Bigwig run everything, or why bother to go?" But he answered only, "Good. We shall be glad to have you."Điều cuối cùng mà Cây Phỉ mong đợi là có được sự ủng hộ tức thì của một Cốt Cán. Chú từng có ý nghĩ rằng mặc dầu Tóc Giả chắc chắn là một chú thỏ có ích trong những tình huống hiểm nghèo nhưng cũng là kẻ khó mà sống hòa thuận được với ai. Một Cốt Cán chắc sẽ không muốn là điều là một “kẻ bên ngoài” ra lệnh hoặc thậm chí là đề nghị. “Mình sẽ không quan tâm đến việc anh ta có là một Cốt Cán hay không,” chú nghĩ “nếu bỏ chạy khỏi đây, mình sẽ không để Tóc Giả giật dây điều khiển, không thì việc gì phải rời khỏi đây.” Nghĩ thế chú trả lời giọng giản dị: “Tốt thôi, chúng tôi rất vui khi có anh.”
He looked round at the other rabbits, who were all staring either at Bigwig or at himself. It was Blackberry who spoke next.Nói rồi chú đưa mắt nhìn những chú thỏ khác, đang chăm chăm hết nhìn Tóc Giả lại quay sang phía chú. Lần này thì Mâm Xôi lên tiếng.
"I think I'll come," he said. "I don't quite know whether it's you who've persuaded me, Fiver. But anyway, there are too many bucks in this warren, and it's pretty poor fun for any rabbit that's not in the Owsla. The funny thing is that you feel terrified to stay and I feel terrified to go. Foxes here, weasels there, Fiver in the middle, begone dull care!"“Tôi nghĩ mình sẽ ra đi.” chú ta nói “Tôi không biết có phải chính cậu đã thuyết phục được tôi không, Thứ Năm à. Nhưng dù sao cũng có quá nhiều thỏ đực trong cánh đồng này rồi và cũng chẳng vui vẻ gì cho những chú thỏ nào không phải Cốt Cán. Điều khôi hài là kẻ thì cảm thấy kinh khủng khi ở lại, còn tôi lại cảm thấy kinh khủng khi ra đi. Lũ cáo ở đây, lũ chồn ở kia, Thứ Năm thì ở giữa, thôi thì thế nào cũng được.”
He pulled out a burnet leaf and ate it slowly, concealing his fear as best he could; for all his instincts were warning him of the dangers in the unknown country beyond the warren.Chú lôi ra một chiếc là củ cải, nhấm nháp một cách chậm rãi, cố hết sức làm nguôi đi nỗi lo sợ trong lòng, bởi vì bản năng đang mách bảo chú những nguy hiểm ở một nơi nào đó còn chưa biết ngoài cánh đồng thỏ này.
"If we believe Fiver," said Hazel, "it means that we think no rabbits at all ought to stay here. So between now and the time when we go, we ought to persuade as many as we can to join us."“Nếu chúng ta tin lời Thứ Năm,” Cây Phỉ nói “điều đó có nghĩa là không chú thỏ nào nên nán lại đây. Vì thế từ giờ cho tới lúc ra đi, chúng ta cần thuyết phục càng nhiều người đi cùng chúng ta càng tốt.”
"I think there are one or two in the Owsla who might be worth sounding," said Bigwig. "If I can talk them over, they'll be with me when I join you tonight. But they won't come because of Fiver. They'll be juniors, discontented fellows like me. You need to have heard Fiver yourself to be convinced by him. He's convinced me. It's obvious that he's been sent some kind of message, and I believe in these things. I can't think why he didn't convince the Threarah."“Tôi nghĩ có một hoặc hai Cốt Cán có lẽ xứng đáng để chúng ta đề nghi.” Tóc Giả nói “Nếu tôi có thể thuyết phục được họ, thì họ sẽ cùng tôi đến chỗ các cậu tối nay. Nhưng mà họ không đi vì Thứ Năm đâu. Toàn những kẻ mới được cất nhắc, cũng có chuyện bất mãn như tôi. Cần phải trực tiếp nghe Thứ Năm mới có thể bị thuyết phục. Thứ Năm đã thuyết phục được tôi. Rõ ràng cậu ta đã nhận được một thông điệp nào đó và tôi tin vào những chuyện như thế. Tôi không thể hiểu tại sao chú ta lại không thuyết phục được Chúa Thanh Lương Trà.”
"Because the Threarah doesn't like anything he hasn't thought of for himself," answered Hazel. "But we can't bother with him any more now. We've got to try to collect some more rabbits and meet again here, fu Inlé. And we'll start fu Inlé, too: we can't wait longer. “Đó là bởi Chúa Thanh Lương Trà không thích bất cứ cái gì không phải là ông ta nghĩ ra cho chính bản thân mình.” Cây Phỉ đáp “Nhưng bây giờ ta không phải bận tâm đến ông ta nữa. Chúng ta sẽ cố thuyết phục thêm một số bạn bè và sẽ gặp nhau ở đây sau khi trăng lên. Chúng ta sẽ khởi hành ngay sau đó: không thể đợi lâu hơn đâu.
The danger's coming closer all the time--whatever it is--and, besides, the Threarah isn't going to like it if he finds out that you've been trying to get at rabbits in the Owsla, Bigwig. Neither is Captain Holly, I dare say. They won't mind odds and ends like us clearing off, but they won't want to lose you. If I were in your place, I'd be careful whom I picked to talk to."Nguy hiểm mỗi lúc một đến gần - bất kể nó là cái gì - với lại Chúa Thanh Lương Trà sẽ không hài lòng nếu ông ta phát hiện anh đang cố lôi kéo hàng ngũ Cốt Cán của mình, Tóc Giả ạ. Cả Đội trưởng Nhựa Ruồi nữa, tôi dám nói thế đấy. Họ chẳng thèm bận tâm nếu lũ vắt mũi chưa sạch chúng tôi biến khỏi đây, nhưng sẽ không muốn mất anh đâu. Ở địa vị anh, tôi sẽ thận trọng chọn người mà nói đấy.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *