8 – Chàng Hoàng Tử Và Ác Long

The Prince And The Dragon
Chàng Hoàng Tử Và Ác Long
Once upon a time there lived an emperor who had three sons. Ngày xửa ngày xưa, có một vị hoàng đế sinh được ba người con trai.
They were all fine young men, and fond of hunting, and scarcely a day passed without one or other of them going out to look for game. Cả ba đều là những chàng trai khôi ngô, tuấn tú và rất ham mê săn bắn. Hầu như không ngày nào là họ không vào rừng tìm thú.
One morning the eldest of the three princes mounted his horse and set out for a neighbouring forest, where wild animals of all sorts were to be found. Một buổi sáng nọ, vị hoàng tử cả thắng ngựa lên đường tiến vào một khu rừng gần đó, nơi nổi tiếng có đủ mọi loài muông thú.
He had not long left the castle, when a hare sprang out of a thicket and dashed across the road in front. Chàng rời khỏi kinh thành chưa được bao lâu thì một con thỏ rừng từ trong bụi rậm nhảy vọt ra, phóng ngang qua đường.
The young man gave chase at once, and pursued it over hill and dale, till at last the hare took refuge in a mill which was standing by the side of a river. Chàng trai lập tức thúc ngựa đuổi theo, băng qua bao đồi non thung lũng, cho đến khi con thỏ chạy vào ẩn náu trong một cối xay cũ bên bờ sông.
The prince followed and entered the mill, but stopped in terror by the door, for, instead of a hare, before him stood a dragon, breathing fire and flame. Hoàng tử cũng theo vào, nhưng rồi chàng kinh hãi sững người ngay ngưỡng cửa. Bởi lẽ, đứng trước mặt chàng không phải là một con thỏ, mà là một con ác long đang phì ra lửa và khói.
At this fearful sight the prince turned to fly, but a fiery tongue coiled round his waist, and drew him into the dragon’s mouth, and he was seen no more. Trước cảnh tượng kinh hoàng ấy, hoàng tử quay người định bỏ chạy, nhưng một chiếc lưỡi rực lửa bỗng cuộn chặt lấy ngang lưng chàng rồi lôi tuột vào miệng rồng. Từ đó, không ai còn thấy chàng nữa.
A week passed away, and when the prince never came back everyone in the town began to grow uneasy. Một tuần trôi qua, chẳng thấy hoàng tử cả trở về, lòng người trong kinh thành ai nấy đều bất an.
At last his next brother told the emperor that he likewise would go out to hunt, and that perhaps he would find some clue as to his brother’s disappearance. Cuối cùng, người em kế tâu với vua cha rằng mình cũng sẽ đi săn, và biết đâu sẽ tìm được manh mối về sự mất tích của anh mình.
But hardly had the castle gates closed on the prince than the hare sprang out of the bushes as before, and led the huntsman up hill and down dale, till they reached the mill. Nhưng cổng thành vừa khép lại sau lưng chàng, con thỏ lại từ trong bụi cây nhảy ra như lần trước, dẫn dụ người thợ săn băng đồi, vượt suối, cho đến khi tới cối xay.
Into this the hare flew with the prince at his heels, when, lo! instead of the hare, there stood a dragon breathing fire and flame; and out shot a fiery tongue which coiled round the prince’s waist, and lifted him straight into the dragon’s mouth, and he was seen no more. Con thỏ lao vào trong, hoàng tử cũng bám gót theo sau. Và rồi, hỡi ôi, trước mặt chàng không phải là con thỏ mà lại là con ác long đang phì lửa. Một chiếc lưỡi đỏ rực phóng ra, cuộn chặt lấy eo hoàng tử, nhấc bổng chàng vào thẳng miệng nó. Và người ta cũng chẳng bao giờ còn gặp lại chàng nữa.
Days went by, and the emperor waited and waited for the sons who never came, and could not sleep at night for wondering where they were and what had become of them. Ngày lại ngày qua, hoàng đế mòn mỏi chờ đợi những đứa con không bao giờ trở về, đêm không thể nào chợp mắt vì lo lắng không biết các con mình đang ở đâu.
His youngest son wished to go in search of his brothers, but for long the emperor refused to listen to him, lest he should lose him also. Người con trai út ngỏ ý muốn lên đường tìm kiếm các anh, nhưng nhà vua một mực từ chối, vì sợ rằng sẽ mất nốt người con cuối cùng.
But the prince prayed so hard for leave to make the search, and promised so often that he would be very cautious and careful, that at length the emperor gave him permission, and ordered the best horse in the stables to be saddled for him. Nhưng chàng hoàng tử hết lòng cầu xin, lại hứa sẽ vô cùng cẩn trọngdè chừng, nên cuối cùng hoàng đế cũng chấp thuận và cho lệnh thắng con ngựa tốt nhất trong chuồng cho chàng.
Full of hope the young prince started on his way, but no sooner was he outside the city walls than a hare sprang out of the bushes and ran before him, till they reached the mill. Lòng đầy hy vọng, chàng hoàng tử trẻ tuổi bắt đầu cuộc hành trình. Nhưng vừa ra khỏi thành, một con thỏ rừng lại từ bụi rậm nhảy ra chạy trước mặt chàng, cho đến khi chúng tới cối xay.
As before, the animal dashed in through the open door, but this time he was not followed by the prince. Con vật lại lao qua cánh cửa mở, nhưng lần này hoàng tử đã không đuổi theo.
Wiser than his brothers, the young man turned away, saying to himself: ‘There are as good hares in the forest as any that have come out of it, and when I have caught them, I can come back and look for you.’ Khôn ngoan hơn các anh mình, chàng trai quay đi, tự nhủ: “Trong rừng thiếu gì thỏ hay mà phải đuổi theo con này? Bắt những con khác xong, quay lại tìm mi sau cũng chưa muộn.”
For many hours he rode up and down the mountain, but saw nothing, and at last, tired of waiting, he went back to the mill. Chàng dong ngựa trên núi suốt nhiều giờ liền mà không thấy bóng thú nào, cuối cùng, vì mỏi mệt, chàng quay lại cối xay.
Here he found an old woman sitting, whom he greeted pleasantly. Tại đây, chàng thấy một bà cụ đang ngồi, bèn vui vẻ cất lời chào:
‘Good morning to you, little mother,’ he said; and the old woman answered: ‘Good morning, my son.’ “Chào má ạ!” chàng nói. Bà cụ đáp lời: “Chào con, con trai của ta.”
‘Tell me, little mother,’ went on the prince, ‘where shall I find my hare?’ Má ơi cho con hỏi,” hoàng tử nói tiếp, “con thỏ của con đâu rồi ạ?”
‘My son,’ replied the old woman, ‘that was no hare, but a dragon who has led many men hither, and then has eaten them all.’ “Con trai ơi,” bà cụ trả lời, “đó không phải là thỏ đâu, mà là một con ác long đã lừa không biết bao nhiêu người đến đây rồi ăn thịt họ.”
At these words the prince’s heart grew heavy, and he cried, ‘Then my brothers must have come here, and have been eaten by the dragon!’ Nghe những lời này, lòng hoàng tử trĩu nặng, chàng thốt lên: “Vậy là các anh con hẳn đã đến đây và bị ác long ăn thịt mất rồi!”
‘You have guessed right,’ answered the old woman; ‘and I can give you no better counsel than to go home at once, before the same fate overtakes you.’ “Con đoán đúng rồi đấy,” bà cụ đáp. “Ta chẳng biết khuyên con điều gì tốt hơn là hãy mau về nhà đi, trước khi con cũng gặp phải số phận tương tự.”
‘Will you not come with me out of this dreadful place?’ said the young man. “Má không đi cùng con khỏi nơi khủng khiếp này sao ạ?” chàng trai hỏi.
‘He took me prisoner, too,’ answered she, ‘and I cannot shake off his chains.’ “Nó cũng bắt ta làm tù binh,” bà đáp, “ta không tài nào thoát khỏi xiềng xích của nó.”
‘Then listen to me,’ cried the prince. ‘When the dragon comes back, ask him where he always goes when he leaves here, and what makes him so strong; and when you have coaxed the secret from him, tell me the next time I come.’ “Vậy thì má hãy nghe con,” hoàng tử kêu lên. “Khi con rồng trở về, má hãy hỏi xem nó thường đi đâu, và điều gì khiến nó mạnh mẽ đến vậy. Khi má moi được bí mật từ nó, hãy nói cho con biết trong lần tới con đến.”
So the prince went home, and the old woman remained in the mill, and as soon as the dragon returned she said to him: Thế là hoàng tử trở về nhà, còn bà cụ ở lại cối xay. Ngay khi ác long quay về, bà liền hỏi nó:
‘Where have you been all this time—you must have travelled far?’ “Ngươi đã ở đâu suốt thời gian qua vậy, chắc hẳn đã đi xa lắm?”
‘Yes, little mother, I have indeed travelled far.’ answered he. “Đúng vậy, má ơi, ta đã đi rất xa,” nó trả lời.
Then the old woman began to flatter him, and to praise his cleverness; and when she thought she had got him into a good temper, she said: ‘I have wondered so often where you get your strength from; I do wish you would tell me. I would stoop and kiss the place out of pure love!’ Bà cụ bèn tâng bốc nó, hết lời ca ngợi sự khôn ngoan của nó; và khi thấy nó có vẻ đã vui lòng, bà nói: “Ta vẫn luôn tự hỏi không biết sức mạnh của ngươi từ đâu mà có; ta thực sự mong ngươi sẽ nói cho ta biết. Ta sẽ cúi xuống hôn lên nơi đó vì lòng yêu quý chân thành!”
The dragon laughed at this, and answered: ‘In the hearthstone yonder lies the secret of my strength.’ Con rồng nghe vậy bèn cười lớn và đáp: “Bí mật sức mạnh của ta nằm ở phiến đá lót lò sưởi đằng kia kìa.”
Then the old woman jumped up and kissed the hearth; whereat the dragon laughed the more, and said: ‘You foolish creature! I was only jesting. It is not in the hearthstone, but in that tall tree that lies the secret of my strength.’ Bà cụ liền nhảy cẫng lên và hôn lên lò sưởi; con rồng thấy vậy lại càng cười to hơn và nói: “Đồ ngốc! Ta chỉ đùa thôi. Không phải ở phiến đá đó đâu, mà là ở cái cây cao kia kìa, đó mới là nơi ẩn chứa sức mạnh của ta.”
Then the old woman jumped up again and put her arms round the tree, and kissed it heartily. Loudly laughed the dragon when he saw what she was doing. Bà cụ lại bật dậy, vòng tay ôm lấy thân cây và hôn nó một cách nồng nhiệt. Con rồng cười đến rung cả người khi thấy hành động của bà.
‘Old fool,’ he cried, as soon as he could speak, ‘did you really believe that my strength came from that tree?’ “Lão già ngớ ngẩn,” nó hét lên ngay khi dứt được tiếng cười, “bà thật sự tin rằng sức mạnh của ta đến từ cái cây đó ư?”
‘Where is it then?’ asked the old woman, rather crossly, for she did not like being made fun of. “Vậy thì nó ở đâu?” bà cụ hỏi, giọng có phần hờn dỗi vì không thích bị đem ra làm trò đùa.
‘My strength,’ replied the dragon, ‘lies far away; so far that you could never reach it. Far, far from here is a kingdom, and by its capital city is a lake, and in the lake is a dragon, and inside the dragon is a wild boar, and inside the wild boar is a pigeon, and inside the pigeon a sparrow, and inside the sparrow is my strength.’ Sức mạnh của ta,” con rồng đáp, “nằm ở một nơi rất xa, xa đến mức bà không bao giờ tới được. Ở một vương quốc xa xôi, cạnh kinh thành có một cái hồ, trong hồ có một con rồng, trong bụng con rồng đó có một con lợn lòi, trong bụng lợn lòi có một con bồ câu, trong bụng bồ câu có một con chim sẻ, và sức mạnh của ta nằm trong con chim sẻ đó.”
And when the old woman heard this, she thought it was no use flattering him any longer, for never, never, could she take his strength from him. Khi bà cụ nghe xong, bà nghĩ rằng có tâng bốc nó nữa cũng vô ích, vì bà sẽ không bao giờ, không bao giờ có thể đoạt được sức mạnh của nó.
The following morning, when the dragon had left the mill, the prince came back, and the old woman told him all that the creature had said. Sáng hôm sau, khi ác long đã rời khỏi cối xay, hoàng tử trở lại, và bà cụ kể lại tất cả những gì nó đã nói.
He listened in silence, and then returned to the castle, where he put on a suit of shepherd’s clothes, and taking a staff in his hand, he went forth to seek a place as tender of sheep. Chàng lặng lẽ lắng nghe, rồi quay về kinh thành, thay một bộ quần áo của người chăn cừu và tay cầm gậy, lên đường tìm việc trông cừu.
For some time he wandered from village to village and from town to town, till he came at length to a large city in a distant kingdom, surrounded on three sides by a great lake, which happened to be the very lake in which the dragon lived. Chàng lang thang từ làng này qua làng khác, từ thành phố nọ đến thị trấn kia, cho tới khi đặt chân đến một kinh thành lớn ở một vương quốc xa xôi, được bao bọc ba mặt bởi một cái hồ lớn, mà tình cờ lại chính là cái hồ nơi con rồng kia sinh sống.
As was his custom, he stopped everybody whom he met in the streets that looked likely to want a shepherd and begged them to engage him, but they all seemed to have shepherds of their own, or else not to need any. Như thường lệ, chàng chặn bất cứ ai trên phố có vẻ cần người chăn cừu và xin được làm thuê, nhưng dường như ai cũng đã có người chăn cừu của riêng mình hoặc không có nhu cầu.
The prince was beginning to lose heart, when a man who had overheard his question turned round and said that he had better go and ask the emperor, as he was in search of some one to see after his flocks. Hoàng tử bắt đầu thấy nản lòng, thì một người đàn ông nghe được câu hỏi của chàng bèn quay lại nói rằng chàng nên đến hỏi nhà vua, vì ngài đang tìm người trông coi đàn cừu của mình.
‘Will you take care of my sheep?’ said the emperor, when the young man knelt before him. “Ngươi sẽ chăm sóc đàn cừu của ta chứ?” nhà vua hỏi, khi chàng trai trẻ quỳ trước ngai vàng.
Most willingly, your Majesty,’ answered the young man, and he listened obediently while the emperor told him what he was to do. “Thần vô cùng sẵn lòng, thưa bệ hạ,” chàng trai đáp, và kính cẩn lắng nghe nhà vua chỉ dạy những việc phải làm.
‘Outside the city walls,’ went on the emperor, ‘you will find a large lake, and by its banks lie the richest meadows in my kingdom. “Bên ngoài tường thành,” nhà vua nói tiếp, “ngươi sẽ thấy một cái hồ lớn, và ven bờ hồ là những đồng cỏ tươi tốt nhất vương quốc ta.
When you are leading out your flocks to pasture, they will all run straight to these meadows, and none that have gone there have ever been known to come back. Khi ngươi dẫn đàn cừu đi ăn cỏ, chúng sẽ chạy thẳng đến những đồng cỏ ấy, và chưa có một con nào đi đến đó mà quay về được.
Take heed, therefore, my son, not to suffer your sheep to go where they will, but drive them to any spot that you think best.’ Vậy nên hãy cẩn thận, con trai của ta, đừng để đàn cừu đi lang thang, hãy lùa chúng đến bất cứ nơi nào con cho là tốt nhất.”
With a low bow the prince thanked the emperor for his warning, and promised to do his best to keep the sheep safe. Hoàng tử cúi đầu cảm tạ lời cảnh báo của nhà vua và hứa sẽ cố gắng hết sức để giữ an toàn cho đàn cừu.
Then he left the palace and went to the market-place, where he bought two greyhounds, a hawk, and a set of pipes; after that he took the sheep out to pasture. Sau đó, chàng rời cung điện, ra chợ mua hai con chó săn xám, một con chim ưng và một bộ sáo; rồi chàng dẫn đàn cừu đi ăn cỏ.
The instant the animals caught sight of the lake lying before them, they trotted off as fast as their legs would go to the green meadows lying round it. Ngay khi lũ cừu nhìn thấy hồ nước trước mặt, chúng lập tức chạy nhanh hết sức về phía đồng cỏ xanh mướt ven hồ.
The prince did not try to stop them; he only placed his hawk on the branch of a tree, laid his pipes on the grass, and bade the greyhounds sit still; then, rolling up his sleeves and trousers, he waded into the water crying as he did so: ‘Dragon! dragon! if you are not a coward, come out and fight with me!’ Hoàng tử không ngăn chúng lại; chàng chỉ đặt con chim ưng lên cành cây, đặt cây sáo xuống cỏ và ra lệnh cho hai con chó săn ngồi yên; sau đó, xắn tay áo và ống quần, chàng lội xuống nước và hét lớn: “Rồng kia! Rồng kia! Nếu ngươi không phải là kẻ hèn nhát, hãy ra đây quyết đấu với ta!”
And a voice answered from the depths of the lake: ‘I am waiting for you, O prince‘; and the next minute the dragon reared himself out of the water, huge and horrible to see. Và một giọng nói vang lên từ đáy hồ: “Ta đang chờ ngươi đây, hỡi hoàng tử“; ngay sau đó, một con rồng khổng lồ, trông vô cùng hung tợn trồi lên khỏi mặt nước.
The prince sprang upon him and they grappled with each other and fought together till the sun was high, and it was noonday. Hoàng tử lao vào nó, họ vật lộn với nhau và chiến đấu cho đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, lúc trời đứng bóng.
Then the dragon gasped: ‘O prince, let me dip my burning head once into the lake, and I will hurl you up to the top of the sky.’ Bấy giờ con rồng hổn hển nói: “Hỡi hoàng tử, hãy để ta nhúng cái đầu nóng rực của ta xuống hồ một lần thôi, và ta sẽ ném ngươi lên tận trời xanh.”
But the prince answered, ‘Oh, ho! my good dragon, do not crow too soon! If the emperor’s daughter were only here, and would kiss me on the forehead, I would throw you up higher still!’ Nhưng hoàng tử đáp: “Ồ, ác long của ta, đừng vội mừng! Giá mà có công chúa của hoàng đế ở đây và hôn lên trán ta một cái, thì ta đã ném ngươi bay cao hơn nữa rồi!”
And suddenly the dragon’s hold loosened, and he fell back into the lake. Bỗng nhiên, gọng kìm của con rồng nới lỏng ra, và nó rơi trở lại hồ.
As soon as it was evening, the prince washed away all signs of the fight, took his hawk upon his shoulder, and his pipes under his arm, and with his greyhounds in front and his flock following after him he set out for the city. Khi chiều tà, hoàng tử tắm rửa sạch sẽ những dấu vết của cuộc chiến, đặt con chim ưng lên vai, cầm sáo dưới cánh tay, cùng với hai con chó săn đi trước và đàn cừu theo sau, chàng lên đường trở về thành phố.
As they all passed through the streets the people stared in wonder, for never before had any flock returned from the lake. Khi họ đi qua các con phố, mọi người đều kinh ngạc nhìn theo, vì trước nay chưa từng có đàn cừu nào trở về từ hồ nước.
The next morning he rose early, and led his sheep down the road to the lake. Sáng hôm sau, chàng dậy sớm và lại dẫn đàn cừu ra hồ.
This time, however, the emperor sent two men on horseback to ride behind him, with orders to watch the prince all day long. Tuy nhiên, lần này, nhà vua cử hai kỵ sĩ đi theo sau, lệnh cho họ phải bí mật theo dõi chàng suốt cả ngày.
The horsemen kept the prince and his sheep in sight, without being seen themselves. Các kỵ sĩ vừa giữ khoảng cách để không bị phát hiện, vừa không rời mắt khỏi chàng và đàn cừu.
As soon as they beheld the sheep running towards the meadows, they turned aside up a steep hill, which overhung the lake. Ngay khi thấy đàn cừu chạy về phía đồng cỏ, họ liền rẽ lên một ngọn đồi dốc nhìn ra hồ.
When the shepherd reached the place he laid, as before, his pipes on the grass and bade the greyhounds sit beside them, while the hawk he perched on the branch of the tree. Khi người chăn cừu đến nơi, chàng vẫn làm như lần trước: đặt sáo xuống cỏ, ra lệnh cho chó săn ngồi bên cạnh, còn chim ưng thì đậu trên cành cây.
Then he rolled up his trousers and his sleeves, and waded into the water crying: ‘Dragon! dragon! if you are not a coward, come out and fight with me!’ Rồi chàng lại xắn tay áo, ống quần và lội xuống nước hét lớn: “Rồng kia! Rồng kia! Nếu ngươi không phải là kẻ hèn nhát, hãy ra đây quyết đấu với ta!”
And the dragon answered: ‘I am waiting for you, O prince,’ and the next minute he reared himself out of the water, huge and horrible to see. Con rồng đáp: “Ta đang chờ ngươi đây, hỡi hoàng tử.” Ngay tức thì, nó trồi lên khỏi mặt nước, to lớn và gớm ghiếc.
Again they clasped each other tight round the body and fought till it was noon, and when the sun was at its hottest, the dragon gasped: ‘O prince, let me dip my burning head once in the lake, and I will hurl you up to the top of the sky.’ Họ lại ôm ghì lấy nhau và chiến đấu cho đến giữa trưa. Khi mặt trời nóng rực nhất, con rồng hổn hển: “Hỡi hoàng tử, hãy để ta nhúng cái đầu nóng rực của ta xuống hồ một lần thôi, và ta sẽ ném ngươi lên tận trời xanh.”
But the prince answered: ‘Oh, ho! my good dragon, do not crow too soon! If the emperor’s daughter were only here, and would kiss me on the forehead, I would throw you up higher still!’ Nhưng hoàng tử đáp lại: “Ồ, ác long của ta, đừng vội mừng! Giá mà có công chúa của hoàng đế ở đây và hôn lên trán ta một cái, thì ta đã ném ngươi bay cao hơn nữa rồi!”
And suddenly the dragon’s hold loosened, and he fell back into the lake. Và bất chợt, con rồng lại buông lỏng vòng tay và rơi tõm xuống hồ.
As soon as it was evening the prince again collected his sheep, and playing on his pipes he marched before them into the city. Khi trời tối, hoàng tử lại tập hợp đàn cừu, thổi sáo và đi trước dẫn chúng về thành.
When he passed through the gates all the people came out of their houses to stare in wonder, for never before had any flock returned from the lake. Khi chàng qua cổng, tất cả mọi người đổ ra khỏi nhà để nhìn trong sự kinh ngạc, vì trước đây chưa có đàn cừu nào trở về từ hồ nước.
Meanwhile the two horsemen had ridden quickly back, and told the emperor all that they had seen and heard. Trong khi đó, hai kỵ sĩ đã phi ngựa nhanh chóng quay về và kể lại cho nhà vua tất cả những gì họ đã thấy và nghe được.
The emperor listened eagerly to their tale, then called his daughter to him and repeated it to her. Hoàng đế háohức lắng nghe câu chuyện của họ, sau đó gọi con gái đến và kể lại cho nàng nghe.
‘To-morrow,’ he said, when he had finished, ‘you shall go with the shepherd to the lake, and then you shall kiss him on the forehead as he wishes.’ “Ngày mai,” ngài nói khi kết thúc câu chuyện, “con sẽ cùng người chăn cừu ra hồ và hôn lên trán nó như nó mong muốn.”
But when the princess heard these words, she burst into tears, and sobbed out: ‘Will you really send me, your only child, to that dreadful place, from which most likely I shall never come back?’ Nhưng khi công chúa nghe những lời này, nàng bật khóc nức nở: “Phụ hoàng thật sự muốn đẩy con, đứa con duy nhất của người, đến nơi khủng khiếp đó sao, nơi mà rất có thể con sẽ không bao giờ trở về?”
‘Fear nothing, my little daughter, all will be well. Many shepherds have gone to that lake and none have ever returned; but this one has in these two days fought twice with the dragon and has escaped without a wound. “Đừng sợ, con gái bé bỏng của ta, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Rất nhiều người chăn cừu đã đến cái hồ đó và không ai trở về; nhưng chàng trai này đã hai lần chiến đấu với con rồng trong hai ngày mà không hề bị một vết xước.
So I hope to-morrow he will kill the dragon altogether, and deliver this land from the monster who has slain so many of our bravest men.’ Vì vậy, ta hy vọng ngày mai nó sẽ tiêu diệt hoàn toàn con rồng và giải thoát vùng đất này khỏi con quái vật đã giết hại bao nhiêu dũng sĩ của chúng ta.”
Scarcely had the sun begun to peep over the hills next morning, when the princess stood by the shepherd’s side, ready to go to the lake. Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng sau những ngọn đồi, công chúa đã đứng bên cạnh người chăn cừu, sẵn sàng ra hồ.
The shepherd was brimming with joy, but the princess only wept bitterly. Chàng chăn cừu vui mừng khôn xiết, nhưng công chúa thì chỉ khóc lóc thảm thiết.
‘Dry your tears, I implore you,’ said he. ‘If you will just do what I ask you, and when the time comes, run and kiss my forehead, you have nothing to fear.’ “Xin công chúa hãy lau khô dòng lệ,” chàng nói. “Nếu người chịu làm theo những gì thần yêu cầu, và khi thời điểm đến, hãy chạy lại hôn lên trán thần, người sẽ không có gì phải sợ hãi cả.”
Merrily the shepherd blew on his pipes as he marched at the head of his flock, only stopping every now and then to say to the weeping girl at his side: ‘Do not cry so, Heart of Gold; trust me and fear nothing.’ Người chăn cừu vui vẻ thổi sáo, đi đầu dẫn đàn cừu, chỉ thỉnh thoảng dừng lại để nói với cô gái đang khóc nức nở bên cạnh: “Nàng hỡi, đừng khóc nữa, hãy tin ta và đừng sợ hãi gì cả.”
And so they reached the lake. Và rồi họ đã đến bên hồ.
In an instant the sheep were scattered all over the meadows, and the prince placed his hawk on the tree, and his pipes on the grass, while he bade his greyhounds lie beside them. Trong chốc lát, đàn cừu đã tản ra khắp đồng cỏ. Hoàng tử đặt chim ưng lên cây, sáo trên cỏ, và ra lệnh cho chó săn nằm bên cạnh.
Then he rolled up his trousers and his sleeves, and waded into the water, calling: ‘Dragon! dragon! if you are not a coward, come forth, and let us have one more fight together.’ Sau đó, chàng xắn tay áo, ống quần và lội xuống nước, gọi lớn: “Rồng kia! Rồng kia! Nếu ngươi không phải kẻ hèn nhát, hãy ra đây, chúng ta quyết đấu một trận nữa nào.”
And the dragon answered: ‘I am waiting for you, O prince‘; and the next minute he reared himself out of the water, huge and horrible to see. Và con rồng trả lời: “Ta đang chờ ngươi đây, hỡi hoàng tử.” Ngay lập tức, nó trồi lên khỏi mặt nước, to lớn và khủng khiếp.
Swiftly he drew near to the bank, and the prince sprang to meet him, and they grasped each other round the body and fought till it was noon. Nó nhanh chóng lao về phía bờ, hoàng tử cũng nhảy tới nghênh chiến. Họ ôm chặt lấy nhau và chiến đấu cho đến giữa trưa.
And when the sun was at its hottest, the dragon cried: ‘O prince, let me dip my burning head in the lake, and I will hurl you to the top of the sky.’ Khi mặt trời nóng rực nhất, con rồng gào lên: “Hỡi hoàng tử, hãy để ta nhúng cái đầu nóng rực của ta xuống hồ một lần thôi, và ta sẽ ném ngươi lên tận trời xanh.”
But the prince answered: ‘Oh, ho! my good dragon, do not crow too soon! If the emperor’s daughter were only here, and she would kiss my forehead, I would throw you higher still.’ Nhưng hoàng tử đáp: “Ồ, ác long của ta, đừng vội mừng! Giá mà có công chúa của hoàng đế ở đây và nàng hôn lên trán ta, thì ta đã ném ngươi bay cao hơn nữa rồi.”
Hardly had he spoken, when the princess, who had been listening, ran up and kissed him on the forehead. Chàng vừa dứt lời, công chúa, người đã lắng nghe nãy giờ, liền chạy đến và hôn lên trán chàng.
Then the prince swung the dragon straight up into the clouds, and when he touched the earth again, he broke into a thousand pieces. Ngay lập tức, hoàng tử quăng con rồng bay vút lên tận mây xanh. Khi nó rơi trở lại mặt đất, thân thể nó vỡ tan thành ngàn mảnh.
Out of the pieces there sprang a wild boar and galloped away, but the prince called his hounds to give chase, and they caught the boar and tore it to bits. Từ những mảnh vỡ đó, một con lợn lòi vọt ra, điên cuồng bỏ chạy, nhưng hoàng tử đã ra lệnh cho hai con chó săn đuổi theo. Chúng nhanh chóng bắt được và xé xác con lợn lòi.
Out of the pieces there sprang a hare, and in a moment the greyhounds were after it, and they caught it and killed it; and out of the hare there came a pigeon. Từ thân thể lợn lòi lại nhảy ra một con thỏ, chỉ trong nháy mắt, hai con chó săn đã đuổi kịp và giết chết nó; và từ trong con thỏ bay ra một con bồ câu.
Quickly the prince let loose his hawk, which soared straight into the air, then swooped upon the bird and brought it to his master. Hoàng tử nhanh chóng thả chim ưng. Con chim vút bay thẳng lên trời cao, rồi như một mũi tên lao xuống quắp lấy con bồ câu mang về cho chủ.
The prince cut open its body and found the sparrow inside, as the old woman had said. Hoàng tử mổ bụng nó ra và tìm thấy con chim sẻ bên trong, đúng như lời bà cụ đã kể.
‘Now,’ cried the prince, holding the sparrow in his hand, ‘now you shall tell me where I can find my brothers.’ “Bây giờ,” hoàng tử hét lên, tay nắm chặt con chim sẻ, “ngươi phải cho ta biết các anh của ta ở đâu!”
‘Do not hurt me,’ answered the sparrow, ‘and I will tell you with all my heart.’ Behind your father’s castle stands a mill, and in the mill are three slender twigs. “Xin đừng làm hại tôi,” con chim sẻ đáp, “tôi sẽ nói cho ngài biết. Đằng sau lâu đài của vua cha ngài có một cối xay, và trong cối xay có ba cành cây mảnh mai.
Cut off these twigs and strike their roots with them, and the iron door of a cellar will open. Hãy chặt lấy ba cành cây đó, rồi dùng chúng quất vào gốc cây, một cánh cửa sắt dưới hầm sẽ mở ra.
In the cellar you will find as many people, young and old, women and children, as would fill a kingdom, and among them are your brothers.’ Trong hầm, ngài sẽ tìm thấy vô số người, già trẻ, gái trai, đông như dân của một vương quốc, và trong số đó có các anh của ngài.”
By this time twilight had fallen, so the prince washed himself in the lake, took the hawk on his shoulder and the pipes under his arm, and with his greyhounds before him and his flock behind him, marched gaily into the town, the princess following them all, still trembling with fright. Lúc này hoàng hôn đã buông xuống, hoàng tử tắm rửa sạch sẽ dưới hồ, đặt chim ưng lên vai, cầm sáo dưới cánh tay, cùng hai con chó săn đi trước và đàn cừu theo sau, hiên ngang tiến vào thành, công chúa vẫn còn run rẩy vì sợ hãi đi theo sau.
And so they passed through the streets, thronged with a wondering crowd, till they reached the castle. Họ đi qua những con phố chật cứng người dân đang kinh ngạc chiêm ngưỡng, cho đến khi về tới lâu đài.
Unknown to anyone, the emperor had stolen out on horseback, and had hidden himself on the hill, where he could see all that happened. Không ai hay biết, nhà vua đã bí mật cưỡi ngựa ra ngoài, ẩn mình trên ngọn đồi để có thể chứng kiến tất cả mọi chuyện.
When all was over, and the power of the dragon was broken for ever, he rode quickly back to the castle, and was ready to receive the prince with open arms, and to promise him his daughter to wife. Khi mọi việc kết thúc, và sức mạnh của con rồng đã bị phá vỡ vĩnh viễn, ngài vội vàng quay trở lại lâu đài, sẵn sàng đón hoàng tử với vòng tay rộng mở và hứa gả con gái cho chàng.
The wedding took place with great splendour, and for a whole week the town was hung with coloured lamps, and tables were spread in the hall of the castle for all who chose to come and eat. Hôn lễ diễn ra vô cùng lộng lẫy và linh đình. Cả tuần liền, khắp thành phố được treo đèn kết hoa, và yến tiệc được bày ra trong đại sảnh của lâu đài cho tất cả mọi người đến chung vui.
And when the feast was over, the prince told the emperor and the people who he really was, and at this everyone rejoiced still more, and preparations were made for the prince and princess to return to their own kingdom, for the prince was impatient to set free his brothers. Khi tiệc tàn, hoàng tử mới tiết lộ thân phận thật của mình cho nhà vua và mọi người. Ai nấy đều càng vui mừng hơn nữa, và mọi người chuẩn bị cho hoàng tửcông chúa trở về vương quốc của chàng, vì chàng đang nóng lòng muốn giải thoát cho các anh mình.
The first thing he did when he reached his native country was to hasten to the mill, where he found the three twigs as the sparrow had told him. Việc đầu tiên chàng làm khi trở về quê hương là vội vã đến cối xay. Chàng tìm thấy ba cành cây đúng như lời chim sẻ đã chỉ.
The moment that he struck the root the iron door flew open, and from the cellar a countless multitude of men and women streamed forth. Ngay khoảnh khắc chàng quất vào gốc cây, cánh cửa sắt bật mở, và từ dưới hầm, vô số người lũ lượt tuôn ra.
He bade them go one by one wheresoever they would, while he himself waited by the door till his brothers passed through. Chàng bảo họ hãy đi đến bất cứ nơi nào họ muốn, còn chàng đứng đợi bên cửa cho đến khi các anh mình đi qua.
How delighted they were to meet again, and to hear all that the prince had done to deliver them from their enchantment. Họ vui mừng biết bao khi gặp lại nhau và nghe kể về những gì hoàng tử đã làm để giải thoát họ khỏi lời nguyền.
And they went home with him and served him all the days of their lives, for they said that he only who had proved himself brave and faithful was fit to be king. Rồi họ cùng chàng trở về và phục sự chàng suốt đời, vì họ nói rằng, chỉ có người đã chứng tỏ được lòng dũng cảm và sự kiên trung như chàng mới xứng đáng làm vua.
[From Volksmarehen der Serben.] [Dựa theo truyện dân gian Serbia.]
Nâng cấp VIP để xem các trang bị khóa.