3 – 8. Vì sao Đức Chí Tôn đến và Ngài đến đặng làm gì?

Q.6/3-08: Vì sao Đức Chí Tôn đến và Ngài đến đặng làm gì? Q.6/3-08: Why Did the Supreme Being Come and What Did He Come to Do?
LỜI THUYẾT ĐẠO CỦA ĐỨC HỘ PHÁP
Đêm 15 tháng 3 nh- Ất Mùi
SERMON BY HIS HOLINESS HO PHAP
Night of the 15th day of the 3rd month, Year of Ất Mùi
Đêm nay có lẻ giảng Đạo hơi dài một chút, Đại Đàn giờ không đủ đặng giảng, chớ Tiểu Đàn có thể ít mệt hơn, dầu có nghe nhiều một chút cũng không đến nước. Tonight, I may preach a little longer. The Great Service does not allow enough time to preach, but the Small Service is less tiring, so listening a bit more will not be too much.
Đêm nay Bần Đạo giảng vì lẽ gì Đức Chí Tôn đến và đến đặng làm gì? Và cái nền Chơn Giáo của Ngài là sao? Bần Đạo đã đặng nhiều lời của mấy em nhứt là trong Bàn Trị Sự tức nhiên là hàng Em của Hội Thánh hay Thánh Thể út của Đức Chí Tôn, nghĩa là con cái yêu dấu của Ngài hơn hết đã phàn nàn thấu tới tai Bần Đạo. Tonight, I will preach on why the Supreme Being came, what He came to do, and what His True Religion is. I have heard many complaints from you, my younger brothers and sisters, especially in the Local Administrative Councils, who are the younger siblings of the Sacerdotal Council, or the youngest members of the Divine Body of the Supreme Being—that is, His most beloved children. These complaints have reached my ears.
Thời cuộc biến thiên thể nào không biết mà cả toàn thể con cái Đức Chí Tôn dầu Nam cũng vậy, Nữ cũng vậy đã bị thiên hạ lợi dụng quá lẽ, lợi dụng về xương máu, lợi dụng về tài sản cho tới nước, lợi dụng tâm đức hiền lương của họ rồi lại còn kêu vói lên chẳng biết Thánh Thể của Đức Chí Tôn kia họ có mở con mắt Thánh đặng họ thấy hay chăng hay họ đã mù quáng. I do not know how the times have changed, but all the children of the Supreme Being, both Male and Female, have been exploited excessively by the world. Exploited in flesh and blood, exploited in property, to the point of exploiting your virtuous and gentle hearts. And then you cry out, wondering if the Divine Body of the Supreme Being has opened its Divine eyes to see, or if they are blind.
Vì lẽ cho nên đêm nay Bần Đạo mới giảng ba đề thiết yếu ấy mà cả thảy con cái Đức Chí Tôn đều hiểu, chẳng phải ngoài Đời kia mà thôi, tới trong cửa Thiêng Liêng của Đạo, các em Nam, Nữ đều ngó thấy tinh thần của toàn thể nhơn loại đã bị khảo đảo một cách quá lẽ, từ cổ chí kim tới giờ chưa có cái khủng hoảng tinh thần của nhơn loại trên mặt địa cầu. For this reason, tonight I will preach on these three essential topics so that all the children of the Supreme Being may understand. It is not just in the World out there, but even within the Divine gate of the Way, you, my younger brothers and sisters, see that the spirit of all humanity has been tested excessively. From ancient times to the present, there has never been such a spiritual crisis of humanity on the face of the earth.
Hôm nay nó làm cho toàn thể hễ nước nào mạnh giàu liệt cường chừng nào thì cái khủng hoảng tinh thần của họ lại càng quá lẽ vô độ không thế gì luận được, không thế tỏa được, họ sống lợi với cái tinh thần hồi hộp sợ hải, cái quái dị hơn hết là họ càng mạnh thì Đức Chí Tôn tức nhiên Đại Từ Phụ lại cho họ thấy cái mạnh của họ là cái chết của họ, ngộ nghỉnh là có bấy nhiêu đó. Today, the stronger and richer a nation is, the more excessive and immeasurable their spiritual crisis becomes; it cannot be reasoned or described. They live with a spirit of anxiety and fear. The most peculiar thing is that the stronger they are, the Supreme Being, that is, the Great and Merciful Father, shows them that their strength is their death. How remarkable that is!
Ai đời móc cả cái óc não, cả cái khôn ngoan, cái hay biết ra đặng tìm cái năng lực vô đối tức là nguyên tử lực, rồi còn tò mò kiếm một cái mạnh hơn nguyên tử lực ấy nữa, mấy thứ bom đương nhiên bây giờ nó giết hại nhơn mạng coi như con muỗi, con kiến. Who would have thought that people would dredge up all their brains, wisdom, and knowledge to find an unparalleled power, which is atomic energy, and then curiously seek something even stronger than that atomic energy? The types of bombs existing now kill human lives as if they were mosquitoes or ants.
Cái mạnh của họ nó trở lại dọa nạt họ phải sợ nó, ngay đến đổi như ông Thủ Tướng của nước Anh là ông Churchill ông là người hai lần hai cái đại chiến, ông cố chịu hết, ông là một đại tướng phi thường của nước Anh, nếu ta có thể nói sự công bằng thì từ thử tới giờ nước Anh chưa có vị Thủ Tướng nào phi phàm như thế đó, khi nọ ông than, ông nói kể từ ngày đã xuất hiện bom nguyên tử, tôi thú thật với các Ngài, tôi ngủ không yên giấc. Their strength turns back to threaten them, making them fear it. Even Prime Minister Churchill of England, a man who endured two world wars, an extraordinary general of England—if we speak fairly, England has never had such a superhuman Prime Minister—once lamented, saying that since the appearance of the atomic bomb, “I confess to you, gentlemen, I do not sleep soundly.”
Ông thường có nói rằng: Ông ăn không ngon, nằm không ngủ, như nước Nam ta mà ổng nói ổng ngủ không yên giấc, chẳng phải một mình ông Churchill mà thôi, tôi tưởng các nhà bác học, các nhà chánh trị gia đại tài, cả toàn nhơn loại, toàn vạn quốc, giờ phút nầy sống với sự hồi hộp sợ hãi mãi, thiên hạ họ nói một cách kiêu ngạo, mà kiêu ngạo một cách khôi hài nghe ngộ nghỉnh làm sao, họ nói cả liệt cường mà sợ bom nguyên tử bây giờ chẳng khác nào thầy pháp sợ Cô Hồn với ông Tướng, họ đã sản xuất nó ra, họ tạo dựng ra oai quyền của nó họ đối thủ, họ địch thủ, họ sợ nó một cách đáo để, sợ thiệt tình chớ không phải sợ dối trá, hay làm bộ, sợ ngay vậy. He often said: He eats without appetite, lies down without sleep. As we say in Vietnam, he sleeps unsoundly. It is not just Mr. Churchill alone; I imagine the great scientists, the talented politicians, all of humanity, all nations, at this moment live in constant anxiety and fear. People speak arrogantly, but arrogantly in a humorous way that sounds strange. They say the great powers fearing the atomic bomb now is no different from a sorcerer fearing the Lonely Spirits and the Generals he has summoned. They produced it, they created its authority, they confront it, they oppose it, and they fear it thoroughly—fear it truly, not falsely or pretending, but fear it genuinely.
Cái khủng hoảng tinh thần ấy nếu như ta đã theo chơn Đại Từ Phụ từ 30 năm nay chúng ta biết tánh đức của Ngài, của ông Cha lành vô đối chưa có ông Cha phàm nào của ta mà có tâm đức như ổng, thương yêu con cái của ổng một cách phi thường, một cách lạ lùng, mà cái khủng hoảng tinh thần nhơn loại đương nhiên bây giờ tôi dám chắc nếu ổng không muốn đến là cái lẽ gì mà chớ. Chỉ còn cái đau khổ tâm hồn nhơn loại như thế đó buộc ổng phải đến mà thôi. Regarding that spiritual crisis, if we have followed the Great and Merciful Father for 30 years, we know His virtue. He is a benevolent Father without peer; no earthly father has such a heart of virtue, loving his children in such an extraordinary and strange way. With the current spiritual crisis of humanity, I dare say if He did not want to come, what reason would there be? It is only the suffering of the human soul like this that compels Him to come.
Vì cớ cho nên ổng đến, ổng đến đặng chi, cũng như câu hỏi thứ nhì, ổng đến đặng chia khổ cho con cái của ổng, nên ban sơ ổng đã nói một cách chơn thật và đơn giản, ổng nói: “Thầy đến Thầy hiệp lương sanh đặng Thầy làm cơ thể để cứu vớt chúng sanh” tuy nhiên ổng đến ổng lựa chọn các con hiền lương đạo đức, ổng đem vô cửa Thiêng Liêng của ổng tức nhiên cửa Đạo đặng ổng làm cái thi hài hữu hình của ổng, xác thịt hữu tướng của ổng tại thế gian nầy gọi là Thánh Thể hay là Hội Thánh, ổng lập Hội Thánh ra đặng làm Thánh Thể đặng ổng làm gì? For this reason, He came. Why did He come? This relates to the second question. He came to share in the suffering of His children. In the beginning, He spoke truthfully and simply: “I come to unite the virtuous beings to create a body to save sentient beings.” Thus, He came and chose the virtuous and moral children, bringing them into His Divine gate, that is, the gate of the Way, to make them His visible body, His tangible flesh in this world, called the Divine Body or the Sacerdotal Council. He established the Sacerdotal Council to be His Divine Body—for what purpose?
Không có gì khác hơn đặng ổng làm hình ảnh của ổng, đặng ổng chia khổ não của con cái của ổng mà đầu tiên hết, nếu ổng không có phương kế chia khổ não ấy ổng đến đặng mà ổng an ủi, ổng dỗ lấy cái đau thảm của con ổng đã chịu. For no other purpose than to be His image, to share in the suffering of His children first and foremost. If He had no means to share in that suffering, He came to comfort, to soothe the pain His children endured.
Ấy vậy cái Chơn Giáo của ổng, ổng đem Thánh Thể ra cốt yếu đặng ổng làm xác thịt của ổng đặng ổng sang sớt con cái của ổng tức nhiên sang sớt cả cái đau khổ của nhơn loại Bần Đạo nhắc lụng lại một lần nữa, chẳng phải như các Giáo phái kia gọi mình là chúa của thiên hạ, hay mình là thầy của thiên hạ, mà Hội Thánh của Đại Từ Phụ lập đây cốt yếu để làm hình thể của Ngài đặng làm tôi cho con cái của Ngài, làm đầy tớ cho con cái của Ngài, nhớ điều đó là trọng hệ hơn hết. Thus, His True Religion… He brought forth His Divine Body essentially to be His flesh, to share with His children, that is, to share in all the suffering of humanity. I repeat once again: unlike other religious sects that call themselves masters of the world or teachers of the world, the Sacerdotal Council established by the Great and Merciful Father is essentially to be His image, to be servants to His children, to be helpers to His children. Remember that this is the most vital thing.
Thì đó chúng ta ngó thấy sự thảm khổ ấy, lượn sóng đời nó không phải lan tràn ngoài đời kia mà thôi, Qua có dịp giảng Qua nói: Cái lượng thủy triều của đời nó dâng lên như thể lụt bão kia, nó tràn ngập hết, chính mình trong cửa Đại Từ Bi của Đức Chí Tôn, Chí Tôn đây nó cũng không từ, nó tràn vô tới cửa Đại Từ Bi đặng nó lôi cuốn cả con cái của Ngài trôi theo nó, chìm đắm theo nó ra cho tới khổ hải. So we see that suffering… the waves of the world do not just spread out there in the world. I have had occasion to preach, saying: The tide of the world rises like a storm flood; it engulfs everything. Even within the Great Compassionate gate of the Supreme Being, the Supreme Being here does not escape it. It floods right into the gate of Great Compassion to sweep His children along with it, sinking them into the sea of suffering.
Mấy em đã ngó thấy dầu cho cả Thánh Thể hay chúng Qua bất lực không đở vớt khổ não của mấy em toàn hết, nhưng mấy em đã thấy thừa rằng: Chính mình cái khổ não của mấy em bị lượn sóng đời lôi cuốn, mấy em chìm đắm trong đó mà cả chúng Qua tức nhiên Thánh Thể của Đức Chí Tôn phải nhào theo lưng mấy em đặng lặn hụp trong đó đặng cứu vớt mấy em, những kẻ đã lợi dụng mấy em đó, làm cho mấy em làm hình ảnh của lượn sóng đời đó vậy, mấy em muốn tránh chăng chúng Qua cũng muốn tránh lắm vậy, mà tránh đặng thì có chi may mắn hạnh phúc hơn, cái nầy tránh không đặng, ta phải chịu vậy, nếu tránh đặng thì mấy em đã tránh, chúng Qua khỏi lặn hụp trong đó, cái nầy mấy em tránh không đặng, chính mình mấy em bị lôi cuốn toàn thể hết, rồi biểu Thánh Thể của Ngài tức nhiên là Hội Thánh không bị khổ não với mấy em sao đặng. You see that even if the entire Divine Body, or we ourselves, are powerless to save you completely from suffering, you have seen clearly that: Your own suffering is swept away by the waves of the world, you sink in it, and we, the Divine Body of the Supreme Being, must dive in after you, struggling in it to save you. Those who exploited you made you into the image of the waves of the world. Do you want to avoid it? We want to avoid it very much too. If we could avoid it, what greater fortune and happiness could there be? But this cannot be avoided; we must endure it. If it could be avoided, you would have avoided it, and we would not have to dive and struggle in it. But you cannot avoid it; you yourselves are swept away entirely. Then how can you ask the Divine Body of His, that is, the Sacerdotal Council, not to suffer with you?
Cả cái khổ não trong đó nó có trách nhiệm của mấy em tự đào tạo, mấy em cố gắng gượng đi, đừng cho ngọn thủy triều lôi cuốn mấy em thì chính mình chúng Qua cũng có thể tránh khỏi, vì bởi thấy mấy em chìm đắm trong đó chúng Qua mới lội lặn theo, nếu mấy em không chìm đắm ai biểu mấy Qua lội lặn theo mấy em cho được, quyền nào mà biểu đặng. In that suffering, there is a responsibility you yourselves created. Strive to resist, do not let the tide sweep you away, and we ourselves can also avoid it. Because we see you sinking in it, we dive in after you. If you were not sinking, who could force us to dive in after you? What power could command it?
Ngày hôm nay mấy em than thở với Hội Thánh không ngó thấy, thấy lắm chớ, thấy rõ ràng hơn mấy em lắm, thấy mà không biết làm sao cứu được mà chớ. Today you complain that the Sacerdotal Council does not see. We see very well, we see much more clearly than you do. We see, but we do not know how to save you.
Ấy vậy, ta có một tinh thần, một phương pháp duy nhất của Đức Chí Tôn đã để trong mình ta, nó là bộ Thiết giáp đang bao phủ lấy ta, ta mang bộ Thiết giáp ấy vô, mấy em cố gắng mỗi em đều sắm bộ Thiết giáp ấy tức nhiên là đạo đức của mấy em đó vậy. Therefore, we have one spirit, one unique method that the Supreme Being has placed within us. It is a suit of Armor covering us. We put on that Armor. Strive, each of you, to equip yourselves with that Armor, which is your virtue.
Nếu đạo đức của mấy em, Đức tin của mấy em đã mạnh, đạo đức của mấy em được kiên cố. Qua dám chắc mấy em sẽ thắng mà mấy em giúp chúng Qua thắng luôn đó, mấy em chiến đấu đi, lấy Đạo Đức đặng chiến đấu cả mưu chước quỉ quyền đó đi thì chúng ra sẽ tạo hạnh phúc chung cho nhau. If your virtue, your Faith is strong, your virtue is solid… I am certain you will win, and you will help us win too. Fight! Use Virtue to fight all those schemes and devilish powers, and we will create mutual happiness for one another.
Qua thấy có một điều lượn sóng đời lôi cuốn mấy em, mấy em không cần ngó lụng lại đặng mấy em tự nhủ lấy mình, yêu ái nhau kia, mấy em cứ giựt giành từ món ăn chỗ ở, mấy em giựt giành từ mảnh quyền, mảnh thế, cái hổ nhục trong cửa Đạo nầy không có chi khác hơn là làm cho Qua hổ nhục hơn cái đó. I see one thing: the waves of the world sweep you away, and you do not look back to console yourselves, to love one another. Instead, you keep fighting over food and shelter, fighting for scraps of power and influence. The shame within this gate of the Way is nothing other than this, which makes me more ashamed than anything.
Mấy em chưa biết nhượng với nhau món ăn chỗ ở, mấy em còn giành giựt với nhau phương thế sống, chưa biết nhịn nhau đặng bảo vệ cho nhau, thì cái tình trạng đó nó trả với cái giá đó cũng vừa. You do not yet know how to yield to one another in food and shelter; you still fight with one another for the means of survival, not knowing how to yield to protect one another. That situation exacts that price, and it is fitting.
Nâng cấp VIP để xem các trang bị khóa.