CHƯƠNG XIX. Vương Quốc Của Địa Ngục

PART III. The Kingdom of Hell. CHAPTER XIX. PHẦN III. Vương Quốc Của Địa Ngục. CHƯƠNG XIX.
The companion who was assigned to me in this expedition was a spirit who had been in this sphere before, and who was, therefore, well fitted to act as my guide on entering this Land of Horrors. Người bạn đồng hành được phân công cùng tôi trong cuộc viễn chinh tâm linh này là một linh hồn đã từng ở Cõi Giới này trước đây, và do đó, anh ấy rất phù hợp để đóng vai trò là Người dẫn đường cho tôi khi tiến vào Vùng Đất Kinh Hoàng này.
After a short time we were to separate, he told me, and each to follow his own path–but at any time either of us could, if needful, summon the other to his aid in case of extremity. Anh ấy bảo tôi rằng sau một thời gian ngắn, chúng tôi sẽ phải tách ra và mỗi người đi theo con đường riêng của mình—nhưng bất cứ lúc nào, nếu cần, một trong hai chúng tôi đều có thể gọi người kia đến trợ giúp trong trường hợp khẩn cấp.
As we drew near the great bank of smoke and flame I remarked to my companion upon the strangely material appearance they presented. Khi chúng tôi tiến gần đến dải khóilửa khổng lồ, tôi nhận xét với người bạn đồng hành về vẻ ngoài mang tính vật chất kỳ lạ của chúng.
I was accustomed in the spirit world to the realism and solidity of all our surroundings which mortals are apt to imagine must be of some ethereal and intangible nature, since they are not visible to ordinary eyesight,–still these thick clouds of smoke, these leaping tongues of flame, were contrary to what I had pictured Hell as being like. Cõi Linh Hồn, tôi đã quen với tính chân thực và sự rắn chắc của mọi thứ xung quanh chúng tôi, những thứ mà người phàm thường tưởng tượng là phải có bản chất thanh taovô hình nào đó, vì chúng không thể nhìn thấy bằng con mắt thông thường,—tuy nhiên, những đám khói dày đặc này, những ngọn lửa rực cháy này, lại trái ngược với những gì tôi đã hình dung về Địa ngục.
I had seen dark and dreary countries and unhappy spirits in my wanderings, but I had seen no flames, no fire of any sort, and I had totally disbelieved in material flames in a palpable form, and had deemed the fires of Hell to be merely a figure of speech to express a mental state. Tôi đã thấy những vùng đất tối tăm, ảm đạm và những linh hồn bất hạnh trong những chuyến đi của mình, nhưng tôi chưa từng thấy ngọn lửa nào, hay bất kỳ dạng hỏa diễm nào. Vì thế, tôi hoàn toàn không tin vào những ngọn lửa thực sự có thể chạm vào được, và cho rằng lửa Địa ngục chỉ là một cách nói ẩn dụ để diễn tả một trạng thái tinh thần.
Many have taught that it is so, and that the torments of Hell are mental and subjective, not objective at all. Nhiều người đã dạy như vậy, và rằng những sự đày đọa của Địa ngục là thuộc về tâm trí và chủ quan, hoàn toàn không phải là khách quan.
I said something of this to my companion, and he replied: "Both ideas are in a sense right. These flames and this smoke are created by the spiritual emanations of the unhappy beings who dwell within that fiery wall, and material as they seem to your eyes, opened to the sight of spiritual things, they would be invisible to a mortal's sight, could one still in the body of flesh by any miracle visit this spot. Tôi đã nói đôi điều về điều này với người bạn đồng hành của mình, và anh ấy trả lời: "Cả hai quan điểm đều đúng ở một chừng mực nào đó. Những ngọn lửa và làn khói này được tạo ra bởi những tàn dư phóng xuất tâm linh của những sinh mệnh bất hạnh cư ngụ bên trong bức tường lửa đó, và dù chúng có vẻ mang tính vật chất đối với đôi mắt đã mở ra để nhìn thấy những điều tâm linh của bạn, chúng sẽ vô hình đối với con mắt của người phàm, nếu một người vẫn còn mang Thể xác trần tục bằng một phép màu nào đó có thể đến thăm nơi này.
They have, in fact, no earthly material in them, yet they are none the less material in the sense that all things earthly or spiritual are clothed in matter of some kind. Trên thực tế, chúng không chứa bất kỳ vật chất trần thế nào, nhưng chúng vẫn là vật chất theo nghĩa là mọi thứ thuộc về trần gian hay tâm linh đều được khoác lên một loại vật chất nào đó.
The number and variety of degrees of solidity in matter are infinite, as without a certain covering of etherealized matter even spiritual buildings and spiritual bodies would be invisible to you, and these flames being the coarse emanations of these degraded spirits, possess for your eyes an appearance even more dense and solid than for the inhabitants themselves." Số lượng và sự đa dạng về mức độ rắn chắc của vật chất là vô hạn, vì nếu không có một lớp vỏ bọc bằng vật chất được thanh tao hóa nhất định, ngay cả những công trình tâm linh và các Cơ thể tâm linh cũng sẽ trở nên vô hình đối với bạn, và những ngọn lửa này vốn là những tàn dư phóng xuất thô trọc của những linh hồn sa ngã này, lại mang một vẻ ngoài thậm chí còn dày đặcrắn chắc đối với mắt bạn hơn là đối với chính những cư dân ở đây."
My companion's spirit name was "Faithful Friend," a name given him in memory of his devotion to a friend who abused his friendship and finally betrayed him, and whom he had even then forgiven and helped in the hour when shame and humiliation overtook the betrayer, and when reproach and contempt or even revenge might have seemed amply justifiable to many minds. Tên linh hồn của người bạn đồng hành của tôi là ‘Người Bạn Trung Thành’ — một danh xưng được trao cho anh để ghi nhớ lòng tận tụy đối với một người bạn đã lạm dụng tình bạn ấy rồi cuối cùng phản bội anh. Thế nhưng, ngay cả khi kẻ phản bội rơi vào cảnh xấu hổ và nhục nhã, anh vẫn tha thứ và dang tay giúp đỡ; trong khi với nhiều người, sự trách móc, khinh miệt, hay thậm chí trả thù khi ấy cũng hoàn toàn có thể được xem là chính đáng.
This truly noble spirit had been a man of by no means perfectly noble character in his earthly life, and had therefore passed at death into the lower spheres near the earth plane, but he had risen rapidly, and at the time I met him he was one of the Brotherhood in the second sphere, to which I had so recently been admitted, and had been once before through the Kingdoms of Hell. Linh hồn thực sự cao quý này vốn là một người có tính cách không hoàn toàn cao thượng trong cuộc đời trần thế của mình, và do đó khi chết đi đã bước vào các Cảnh giới thấp gần Bình diện trần thế, nhưng anh ấy đã thăng tiến nhanh chóng, và vào thời điểm tôi gặp anh, anh đang là một thành viên của Huynh Đệ Đoàn ở Cõi Giới thứ hai, nơi mà tôi cũng vừa mới được kết nạp, và anh cũng đã từng đi qua Vương Quốc Địa Ngục một lần trước đây.
We now drew near what appeared like the crater of a vast volcano–ten thousand Vesuviuses in one! Giờ đây chúng tôi tiến gần đến thứ trông giống như miệng của một ngọn núi lửa khổng lồ như từ mười ngàn ngọn núi Vesuvius gộp lại làm một!
Above us the sky was black as night, and but for the lurid glare of the flames we should have been in total darkness. Bầu trời phía trên chúng tôi đen như mực, và nếu không có ánh sáng chói lọi của những ngọn lửa thì chúng tôi đã chìm trong bóng tối hoàn toàn.
Now that we have reached the mass of fire I saw that it was like a fiery wall surrounding the country, through which all who sought to enter or leave it must pass. Khi chúng tôi đã chạm tới khối lửa, tôi thấy rằng nó giống như một bức tường lửa bao quanh vùng đất, mà tất cả những ai muốn vào hoặc ra khỏi đây đều phải đi qua.
"See now, Franchezzo," said Faithful Friend, "we are about to pass through this wall of fire, but do not let that alarm you, for so long as your courage and your will do not fail, and you exert all your will-power to repel these fiery particles, they cannot come in actual contact with your body. "Nhìn này, Franchezzo," Người Bạn Trung Thành nói, "chúng ta sắp sửa đi qua bức tường lửa này, nhưng đừng để điều đó làm bạn sợ hãi, vì chỉ cần lòng can đảmý chí của bạn không suy xuyển, và bạn vận dụng toàn bộ sức mạnh ý chí của mình để đẩy lùi những hạt lửa này, chúng sẽ không thể thực sự chạm vào cơ thể bạn.
Like the waters of the Red Sea they will fall apart on either side and we shall pass through unscathed. Giống như nước Biển Đỏ, chúng sẽ dạt sang hai bên và chúng ta sẽ đi qua bình yên vô sự.
Were any one of weak will and timid soul to attempt this they would fail, and be driven back by the force of these flames which are propelled outwards by a current of strong will-force set in motion by the fierce and powerful beings who reign here, and who thus, as they imagine, protect themselves from intrusions from the higher spheres. Bất kỳ ai có ý chí yếu đuối và tâm hồn nhút nhát mà dám thử vượt qua nơi này ắt sẽ thất bại, và bị xô ngược trở lại bởi sức mạnh của những ngọn lửa—những ngọn lửa bị đẩy bùng ra phía ngoài bởi một dòng lực ý chí mãnh liệt, được khởi phát bởi các thực thể hung dữ và quyền năng đang thống trị chốn này; và theo cách họ tin tưởng, chính điều đó giúp họ tự bảo vệ khỏi sự xâm nhập từ những cảnh giới cao hơn.
To us, however, with our more spiritualized bodies, these flames and the walls and rocks you will find in this land, are no more impenetrable than is the solid material of earthly doors and walls, and as we can pass at will through them, so can we pass through these, which are none the less sufficiently solid to imprison the spirits who dwell in this country. Tuy nhiên, đối với chúng ta, với những cơ thể đã được tâm linh hóa nhiều hơn, những ngọn lửa này cũng như các bức tường hay đất đá mà bạn sẽ thấy ở vùng đất này, không hề khó xuyên qua hơn vật chất rắn chắc của những cánh cửa hay bức tường nơi trần thế, vì chúng ta có thể Di chuyển bằng ý chí để đi xuyên qua chúng, chúng ta cũng có thể đi qua những thứ này, dẫu chúng vẫn đủ rắn chắc để giam cầm những linh hồn đang cư ngụ ở vùng đất này.
The more ethereal a spirit is the less can it be bound by matter, and at the same time the less direct power can it have in the moving of matter, without the aid of the physical material supplied by the aura of certain mediums. Một linh hồn càng thanh tao thì càng ít bị ràng buộc bởi vật chất, và đồng thời cũng có ít quyền năng trực tiếp hơn trong việc di chuyển vật chất, nếu không có sự trợ giúp từ nguồn vật chất hữu hình được cung cấp qua trường năng lượng của những người có năng lực thông linh.
Here, as on earth, we would, in order to move material substances, require to use the aura of some of the mediumistic spirits of this sphere. Ở đây, cũng giống như trên trần thế, để di chuyển các vật thể vật chất, chúng ta sẽ cần phải sử dụng trường năng lượng của một vài linh hồn có năng lực thông linh thuộc Cõi Giới này.
At the same time we shall find that our higher spiritual powers have become muffled, so to say, because in order to enter this sphere and make ourselves visible to its inhabitants, we have had to clothe ourselves in its conditions, and thus we are more liable to be affected by its temptations. Đồng thời, chúng ta sẽ thấy rằng các năng lực tâm linh cao hơn của mình đã trở nên bị kìm hãm, có thể nói như vậy, bởi vì để đi vào Cõi Giới này và làm cho bản thân trở nên hữu hình đối với các cư dân nơi đây, chúng ta đã phải Khoác yếu tố vật chất của Cõi Giới vào mình, do đó chúng ta dễ bị ảnh hưởng bởi những cám dỗ của nó hơn.
Our lower natures will be appealed to in every form, and we shall have to direct our efforts to prevent them from again dominating us. Bản ngã thấp kém của chúng ta sẽ bị vẫy gọi dưới mọi hình thức, và chúng ta sẽ phải tập trung nỗ lực để ngăn chặn chúng một lần nữa chi phối mình."
My friend now took my hand firmly in his and we "willed" ourselves to pass through the wall of fire. Lúc này, người bạn của tôi nắm chặt lấy tay tôi và chúng tôi tiến hành Di chuyển bằng ý chí để đi qua bức tường lửa.
I confess that a momentary sense of fear passed over me as we began to enter it, but I felt we were "in for it," so exerting all my powers and concentrating my thoughts I soon found that we were floating through–the flames forming a fiery arch below and above us through which as through a tunnel we passed. Tôi thú nhận rằng một cảm giác sợ hãi thoáng qua đã xâm chiếm tôi khi chúng tôi bắt đầu tiến vào, nhưng tôi cảm thấy chúng tôi "đã đâm lao thì phải theo lao," vì vậy, bằng cách vận dụng toàn bộ năng lực và tập trung tư tưởng, tôi sớm nhận ra rằng chúng tôi đang lơ lửng trôi qua—những ngọn lửa tạo thành một vòm lửa rực rỡ bên dưới và bên trên chúng tôi, và chúng tôi đi qua đó như đi qua một đường hầm.
Thinking of it now I should say it must have been about a quarter to half a mile thick, judging as one would by earthly measurements, but at the time I did not take sufficient note to be very exact, all my energies being directed to the repelling of the fiery particles from myself. Bây giờ nghĩ lại, tôi cho rằng nó phải dày khoảng một phần tư đến nửa dặm, nếu đánh giá theo các phép đo lường trần thế, nhưng vào thời điểm đó tôi đã không chú ý đủ để biết thật chính xác, vì toàn bộ sức lực của tôi đều dồn vào việc đẩy lùi các hạt lửa ra khỏi bản thân.
As we emerged we found ourselves in a land of night. Khi thoát ra, chúng tôi nhận thấy mình đang ở trong một vùng đất của màn đêm.
It might have seemed like the bottomless pit of desolation had we not stood upon solid enough ground, while above us was this canopy of black smoke. Nơi này có lẽ giống như vực thẳm hoang tàn không đáy nếu như chúng tôi không đứng trên một mặt đất đủ rắn chắc, trong khi phía trên chúng tôi là mái vòm khói đen này.
How far this country extended it was impossible to form any idea, since the heavy atmosphere like a black fog shut in our vision on every side. Không thể hình dung được vùng đất này trải dài bao xa, vì bầu không khí nặng nề như một màn sương mù đen đặc đã che khuất tầm nhìn của chúng tôi từ mọi phía.
I was told that it extended through the whole of this vast and dreadful sphere. Tôi được cho biết rằng nó trải dài khắp Cõi Giới rộng lớnđáng sợ này.
In some parts there were great tumbled jagged mountains of black rocks, in others long and dreary wastes of desert plains, while yet others were mighty swamps of black oozing mud, full of the most noisome crawling creatures, slimy monsters, and huge bats. Ở một số nơi là những dãy núi đá đen lởm chởm, chồng chất hỗn độn; nơi khác lại trải dài những bình nguyên hoang vắng, u ám; còn ở những vùng khác nữa là những đầm lầy rộng lớn với lớp bùn đen sền sệt, đầy rẫy những sinh vật bò lúc nhúc, hôi hám đến ghê tởm.
Again there were dense black forests of gigantic, repulsive-looking trees, almost human in their power and tenacity, encircling and imprisoning those who ventured amongst them. Lại có cả những khu rừng đen dày đặc với những cái cây khổng lồ, trông gớm ghiếc, gần như mang sức mạnh và sự dẻo dai của con người, bao vây và giam cầm những ai đánh liều đi vào giữa chúng.
Ere I left this awful land I had seen these and other dreadful regions, but truly neither I nor anyone else could ever really describe them in all their loathsomeness and foulness. Trước khi rời khỏi vùng đất tồi tệ này, tôi đã chứng kiến những khu vực này và những vùng đất đáng sợ khác, nhưng thực sự thì cả tôi lẫn bất kỳ ai khác đều không bao giờ có thể thực sự mô tả chúng trong tất cả sự gớm ghiếcdơ bẩn của chúng.
As we stood looking at this country my sight, gradually becoming used to the darkness, enabled me to perceive the surrounding objects dimly, and I saw that before us there was a highway marked by the passage of many spirit feet across the black plain on which we stood. Khi chúng tôi đứng nhìn vùng đất này, thị giác của tôi, do dần quen với bóng tối, đã giúp tôi lờ mờ nhận ra các vật thể xung quanh, và tôi thấy trước mặt chúng tôi có một con đường lớn hằn in dấu vết bước chân của vô số linh hồn băng qua bình nguyên đen tối nơi chúng tôi đang đứng.
A plain covered with dust and ashes, as though all the blighted hopes, the dead ashes of misused earthly lives had been scattered there. Một bình nguyên bao phủ bởi bụi bặm và tro tàn, như thể tất cả những hy vọng bị tàn lụi, những đống tro tàn nguội lạnh của những kiếp sống trần thế bị lãng phí đều đã bị rải rắc nơi đây.