15 – HAI KẺ TRONG BAO

TWO IN A SACK HAI KẺ TRONG BAO
What a life that poor man led with his wife, to be sure! Chao ôi, hãy nhìn cái cảnh đời cơ cực mà người đàn ông tội nghiệp ấy phải chịu đựng bên cạnh mụ vợ!
Not a day passed without her scolding him and calling him names, and indeed sometimes she would take the broom from behind the stove and beat him with it. Chẳng ngày nào trôi qua mà bà ta không chửi mắngrủa xả ông; thậm chí có đôi khi, bà ta còn vớ lấy cây chổi sau lò sưởi và quật túi bụi vào người ông.
He had no peace or comfort at all, and really hardly knew how to bear it. Ông chẳng có lấy một phút giây yên bình hay thoải mái nào, và thực sự cũng chẳng biết phải cam chịu thế nào cho thấu.
One day, when his wife had been particularly unkind and had beaten him black and blue, he strolled slowly into the fields, and as he could not endure to be idle he spread out his nets. Một ngày nọ, khi mụ vợ trở nên cay nghiệt quá quắt và đánh ông đến thâm tím mình mẩy, ông lững thững đi ra cánh đồng, và vì chẳng thể chịu được cảnh ngồi không, ông bèn giăng lưới bắt chim.
What kind of bird do you think he caught in his net? Các bạn nghĩ xem ông ấy bắt được giống chim gì trong lưới nào?
He caught a crane, and the crane said, ‘Let me go free, and I’ll show myself grateful.’ Ông bắt được một con sếu, và con sếu cất lời: “Hãy thả tôi đi, rồi tôi sẽ đền ơn ông xứng đáng“.
The man answered, ‘No, my dear fellow. I shall take you home, and then perhaps my wife won’t scold me so much.’ Người đàn ông đáp: “Không đâu anh bạn quý, ta sẽ mang nhà ngươi về nhà, may ra mụ vợ ta sẽ bớt chửi bới đi đôi chút”.
Said the crane: ‘You had better come with me to my house,’ and so they went to the crane’s house. Sếu bảo: “Tốt hơn là ông hãy đi cùng tôi về nhà tôi”, và thế là cả hai đi về nhà sếu.
When they got there, what do you think the crane took from the wall? Khi đến nơi, các bạn nghĩ xem sếu đã lấy cái gì trên tường xuống?
He took down a sack, and he said: Nó lấy xuống một cái bao tải, và nói:
‘Two out of a sack!’ “Hai người bước ra khỏi bao!”
Instantly two pretty lads sprang out of the sack. Tức thì hai chàng trai khôi ngô nhảy phắt ra khỏi bao.
They brought in oak tables, which they spread with silken covers, and placed all sorts of delicious dishes and refreshing drinks on them. Họ khiêng vào những chiếc bàn gỗ sồi, trải khăn lụa lên trên, rồi bày biện đủ loại cao lương mỹ vị cùng những thức uống mát lành.
The man had never seen anything so beautiful in his life, and he was delighted. Cả đời người đàn ông chưa từng thấy thứ gì đẹp đẽ đến thế, và ông vui sướng vô cùng.
Then the crane said to him, ‘Now take this sack to your wife.’ Rồi sếu bảo ông: “Giờ hãy mang cái bao này về cho vợ ông”.
The man thanked him warmly, took the sack, and set out. Người đàn ông cảm ơn sếu rối rít, nhận lấy cái bao và lên đường.
His home was a good long way off, and as it was growing dark, and he was feeling tired, he stopped to rest at his cousin’s house by the way. Nhà ông cách đó khá xa, trời lại sẩm tối và người đã thấy mệt, nên ông ghé vào nghỉ chân tại nhà bà chị họ ven đường.
The cousin had three daughters, who laid out a tempting supper, but the man would eat nothing, and said to his cousin, ‘Your supper is bad.’ Bà chị họ có ba cô con gái, họ bày ra một bữa tối trông khá hấp dẫn, nhưng người đàn ông chẳng chịu ăn chút gì mà bảo bà chị rằng: “Bữa tối nhà chị dở quá”.
‘Oh, make the best of it,’ said she, but the man only said: ‘Clear away!’ and taking out his sack he cried, as the crane had taught him: “Ôi dào, ăn tạm đi mà”, bà ta nói, nhưng người đàn ông chỉ bảo: “Dọn đi!”, rồi lôi cái bao ra và hô lớn như lời sếu đã dạy:
‘Two out of the sack!’ “Hai người bước ra khỏi bao!”
And out came the two pretty boys, who quickly brought in the oak tables, spread the silken covers, and laid out all sorts of delicious dishes and refreshing drinks. Và hai chàng trai khôi ngô bước ra, nhanh chóng mang bàn gỗ sồi vào, trải khăn lụa, rồi bày ra đủ các món sơn hào hải vị cùng đồ uống tươi mát.
Never in their lives had the cousin and her daughters seen such a supper, and they were delighted and astonished at it. Chưa bao giờ trong đời bà chị họ và các cô con gái được thấy một bữa tiệc như thế, họ vừa thích thú vừa kinh ngạc tột độ.
But the cousin quietly made up her mind to steal the sack, so she called to her daughters: ‘Go quickly and heat the bathroom: I am sure our dear guest would like to have a bath before he goes to bed.’ Nhưng bà chị họ ngầm định tâm sẽ ăn trộm cái bao, nên bèn gọi các con: “Mau đi đun nước nhà tắm đi các con: Chắc chắn người khách quý của chúng ta muốn tắm rửa một chút trước khi đi ngủ”.
When the man was safe in the bathroom she told her daughters to make a sack exactly like his, as quickly as possible. Khi người đàn ông đã yên vị trong phòng tắm, bà ta bảo các con làm một cái bao y hệt như của ông, càng nhanh càng tốt.
Then she changed the two sacks, and hid the man’s sack away. Rồi bà tráo đổi hai cái bao, và giấu cái bao của người đàn ông đi.
The man enjoyed his bath, slept soundly, and set off early next morning, taking what he believed to be the sack the crane had given him. Người đàn ông khoan khoái tắm rửa, ngủ một giấc say sưa, và lên đường vào sáng sớm hôm sau, mang theo thứ mà ông tin chắc là chiếc bao sếu đã tặng.
All the way home he felt in such good spirits that he sang and whistled as he walked through the wood, and never noticed how the birds were twittering and laughing at him. Suốt đường về, ông cảm thấy vui vẻ đến mức vừa đi xuyên qua cánh rừng vừa hát hỏng huýt sáo, chẳng hề để ý rằng lũ chim chóc đang ríu rít cười nhạo ông.
As soon as he saw his house he began to shout from a distance, ‘Hallo! old woman! Come out and meet me!’ Vừa thoáng thấy nếp nhà, ông đã bắt đầu gào to từ xa: “Này! Mụ già ơi! Ra mà đón tôi này!”
His wife screamed back: ‘You come here, and I’ll give you a good thrashing with the poker!’ Mụ vợ gào trả lại: “Ông cứ vác mặt về đây đi, tôi sẽ phang cho một trận đòn bằng cái thanh cời lò đấy!”
The man walked into the house, hung his sack on a nail, and said, as the crane had taught him: Người đàn ông bước vào nhà, treo cái bao lên đinh và nói y như lời sếu đã dạy:
‘Two out of the sack!’ “Hai người bước ra khỏi bao!”
But not a soul came out of the sack. Nhưng tuyệt nhiên chẳng có ma nào chui ra từ cái bao cả.
Then he said again, exactly as the crane had taught him: Ông lại nói lần nữa, chính xác như sếu đã dạy:
‘Two out of the sack!’ “Hai người bước ra khỏi bao!”
His wife, hearing him chattering goodness knows what, took up her wet broom and swept the ground all about him. Mụ vợ nghe ông lảm nhảm cái điều quái quỷ gì đó, bèn vớ lấy cây chổi ướt và quất túi bụi xung quanh người ông.
The man took flight and rushed oft into the field, and there he found the crane marching proudly about, and to him he told his tale. Người đàn ông bỏ chạy thục mạng ra ngoài cánh đồng, ở đó ông thấy con sếu đang kiêu hãnh đi dạo, và ông kể lại câu chuyện cho sếu nghe.
‘Come back to my house,’ said the crane, and so they went to the crane’s house, and as soon as they got there, what did the crane take down from the wall? “Hãy quay lại nhà tôi”, sếu nói, và thế là họ đi về nhà sếu, vừa về đến nơi, sếu đã lấy cái gì xuống từ trên tường nào?
Why, he took down a sack, and he said: À, nó lấy xuống một cái bao, và nói:
‘Two out of the sack!’ “Hai người bước ra khỏi bao!”
And instantly two pretty lads sprang out of the sack, brought in oak tables, on which they laid silken covers, and spread all sorts of delicious dishes and refreshing drinks on them. Tức thì hai chàng trai khôi ngô nhảy phắt ra khỏi bao, khiêng bàn gỗ sồi vào, trải khăn lụa lên, và bày đủ các món ngon vật lạ cùng đồ uống mát lành trên đó.
‘Take this sack,’ said the crane. “Cầm lấy cái bao này”, sếu bảo.
The man thanked him heartily, took the sack, and went. Người đàn ông chân thành cảm tạ sếu, cầm lấy bao và đi.
He had a long way to walk, and as he presently got hungry, he said to the sack, as the crane had taught him: Đường về còn dài, và khi cảm thấy đói bụng, ông nói với cái bao như sếu đã dạy:
‘Two out of the sack!’ “Hai người bước ra khỏi bao!”
And instantly two rough men with thick sticks crept out of the bag and began to beat him well, crying as they did so: Tức thì hai gã đàn ông bặm trợn cầm gậy to tướng chui ra khỏi bao và bắt đầu nện ông một trận ra trò, vừa đánh vừa hét:
‘Don’t boast to your cousins of what you have got, One—two—Or you’ll find you will catch it uncommonly hot, One—two—’ “Chớ có khoe của với bà chị họ gian ngoa, Một – hai – Không thì đòn roi sẽ trút xuống như mưa sa, Một – hai -“
And they beat on till the man panted out: Và chúng cứ đánh mãi cho đến khi người đàn ông hổn hển thốt ra:
‘Two into the sack.’ “Hai người hãy chui vào bao“.
The words were hardly out of his mouth, when the two crept back into the sack. Lời vừa dứt khỏi miệng thì hai gã kia đã chui tọt lại vào trong bao.
Then the man shouldered the sack, and went off straight to his cousin’s house. Rồi người đàn ông vác bao lên vai, đi thẳng một mạch đến nhà bà chị họ.
He hung the sack up on a nail, and said: ‘Please have the bathroom heated, cousin.’ Ông treo cái bao lên một chiếc đinh rồi bảo: “Chị làm ơn cho đun nước nhà tắm đi”.
The cousin heated the bathroom, and the man went into it, but he neither washed nor rubbed himself, he just sat there and waited. Bà chị họ cho đun nước tắm, người đàn ông bước vào, nhưng ông chẳng tắm táp hay kỳ cọ gì cả, chỉ ngồi đó và đợi.
Meantime his cousin felt hungry, so she called her daughters, and all four sat down to table. Trong khi ấy bà chị họ thấy đói bụng nên gọi các cô con gái, cả bốn mẹ con ngồi vào bàn.
Then the mother said: Rồi bà mẹ nói:
‘Two out of the sack.’ “Hai người bước ra khỏi bao“.
Instantly two rough men crept out of the sack, and began to beat the cousin as they cried: Lập tức hai gã đàn ông bặm trợn chui ra khỏi bao, và bắt đầu nện cho bà chị họ một trận tơi bời trong tiếng quát:
Greedy pack! Thievish pack! One—two—Give the peasant back his sack! One—two—’ “Lũ tham lam! Phường trộm cắp! Một – hai – Mau trả bao cho bác nông dân ngay! Một – hai -“
And they went on beating till the woman called to her eldest daughter: ‘Go and fetch your cousin from the bathroom. Tell him these two ruffians are beating me black and blue.’ Chúng cứ thế mà đánh cho đến khi mụ ta gọi cô con gái cả: “Mau chạy đi gọi bác ra đây. Bảo bác ấy là hai gã côn đồ này đang đánh mẹ tím bầm hết rồi”.
‘I’ve not finished rubbing myself yet,’ said the peasant. “Bác vẫn chưa kỳ cọ xong đâu”, bác nông dân nói.
And the two ruffians kept on beating as they sang: Và hai gã côn đồ vẫn tiếp tục đánh và hát:
Greedy pack! Thievish pack! One—two—Give the peasant back his sack! One—two—’ “Lũ tham lam! Phường trộm cắp! Một – hai – Mau trả bao cho bác nông dân ngay! Một – hai -“
Then the woman sent her second daughter and said: ‘Quick, quick, get him to come to me.’ Rồi mụ sai cô con gái thứ hai: “Nhanh lên, nhanh lên, bảo bác ấy tới cứu mẹ”.
‘I’m just washing my head,’ said the man. “Bác mới đang gội đầu thôi”, người đàn ông đáp.
Then she sent the youngest girl, and he said: ‘I’ve not done drying myself.’ Rồi mụ sai nốt cô con gái út đi, và ông bảo: “Bác còn chưa lau khô người”.
At last the woman could hold out no longer, and sent him the sack she had stolen. Cuối cùng mụ ta không thể chịu đựng thêm được nữa, bèn sai mang trả cho ông cái bao mụ đã ăn trộm.
NOW he had quite finished his bath, and as he left the bathroom he cried: Bây giờ ông mới tắm xong xuôi, và khi bước ra khỏi phòng tắm, ông hô lớn:
‘Two into the sack.’ “Hai người hãy chui vào bao“.
And the two crept back at once into the sack. Và hai gã kia chui ngay lại vào trong bao.
Then the man took both sacks, the good and the bad one, and went away home. Rồi người đàn ông xách cả hai cái bao, cái tốt và cái xấu, đi về nhà.
When he was near the house he shouted: ‘Hallo, old woman, come and meet me!’ Khi đến gần nhà, ông lại gào lên: “Này, mụ già kia, ra mà đón tôi này!”
His wife only screamed out: Vợ ông chỉ thét lên:
‘You broomstick, come here! Your back shall pay for this.’ “Lão chổi cùn kia, vác xác vào đây! Cái lưng của lão sẽ phải trả giá cho chuyện này”.
The man went into the cottage, hung his sack on a nail, and said, as the crane had taught him: Người đàn ông bước vào túp lều, treo cái bao lên đinh, và nói như lời sếu đã dạy:
‘Two out of the sack.’ “Hai người bước ra khỏi bao“.
Instantly two pretty lads sprang out of the sack, brought in oak tables, laid silken covers on them, and spread them with all sorts of delicious dishes and refreshing drinks. Tức thì hai chàng trai khôi ngô nhảy phắt ra khỏi bao, khiêng bàn gỗ sồi vào, trải khăn lụa lên, rồi bày biện đủ loại món ăn ngon và thức uống mát lành.
The woman ate and drank, and praised her husband. Mụ vợ ăn uống no say và luôn miệng khen ngợi chồng.
‘Well, now, old man, I won’t beat you any more,’ said she. “Thôi được rồi, lão già ạ, tôi sẽ không đánh lão nữa đâu”, mụ nói.
When they had done eating, the man carried off the good sack, and put it away in his store-room, but hung the bad sack up on the nail. Then he lounged up and down in the yard. Khi họ ăn xong, người đàn ông mang cái bao tốt đi cất vào trong kho, nhưng lại treo cái bao xấu lên cái đinh ấy, sau đó ông thong thả dạo bước ngoài sân.
Meantime his wife became thirsty. She looked with longing eyes at the sack, and at last she said, as her husband had done: Trong lúc ấy, mụ vợ thấy khát nước, mụ hau háu nhìn cái bao, và cuối cùng bắt chước chồng mụ nói:
‘Two out of the sack.’ “Hai người bước ra khỏi bao“.
And at once the two rogues with their big sticks crept out of the sack, and began to belabour her as they sang: Ngay lập tức, hai tên ác ôn với mấy cây gậy to tướng chui ra khỏi bao, bắt đầu giáng đòn túi bụi vào người mụ và hát:
‘Would you beat your husband true? Don’t cry so! Now we’ll beat you black and blue! Oh! Oh!’ “Có còn đánh người chồng hiền hậu nữa không? Đừng khóc than làm chi! Giờ ta sẽ đánh mụ tím bầm thân xác! Ôi! Ôi!”
The woman screamed out: ‘Old man, old man! Come here, quick! Here are two ruffians pommelling me fit to break my bones.’ Người đàn bà gào thét: “Lão già ơi, lão già! Lại đây mau lên! Có hai gã côn đồ đang giã tôi muốn gãy hết xương rồi này”.
Her husband only strolled up and down and laughed, as he said: ‘Yes, they’ll beat you well, old lady.’ Chồng mụ chỉ tản bộ loanh quanh rồi cười và nói: “Phải rồi, họ sẽ cho bà một bài học nhớ đời đấy, bà già ạ”.
And the two thumped away and sang again: Và hai kẻ kia tiếp tục nện và hát:
‘Blows will hurt, remember, crone, We mean you well, we mean you well; In future leave the stick alone, For how it hurts, you now can tell, One—two—’ “Nhớ cho kỹ, mụ già, đòn đau thấu thịt da, Chúng ta muốn dạy dỗ để cho mụ thành thật; Từ rày về sau hãy vứt cây gậy đi nhé, Đòn roi đau thế nào, giờ mụ đã hiểu chưa, Một – hai -“
At last her husband took pity on her, and cried: Cuối cùng, người chồng cũng mủi lòng thương hại và hô lớn:
‘Two into the sack.’ “Hai người hãy chui vào bao“.
He had hardly said the words before they were back in the sack again. Lời ông chưa kịp dứt hẳn thì họ đã chui lại vào trong bao.
From this time the man and his wife lived so happily together that it was a pleasure to see them, and so the story has an end. Kể từ đó về sau, hai vợ chồng sống với nhau hạnh phúc đến mức ai nhìn vào cũng thấy vui lây, và câu chuyện đến đây là hết.
Nâng cấp VIP để xem các trang bị khóa.