7. Chó Rừng và Dòng Sông

7. The Lendri and the River7. Chó Rừng và Dòng Sông
Quant au courage moral, il avait trouvé fort rare, disait-il celui de deux heures après minuit; c'est-à-dire le courage de l'improviste.Về tinh thần can đảm, anh ta nói, anh ta đã thấy một cách hiếm hoi cái tinh thần dũng cảm của 2 giờ sáng; tức là cái can đảm cầu ơ.
Napoleon BonaparteNapoleon Bonaparte
As Dandelion ended, Acorn, who was on the windward side of the little group, suddenly started and sat back, with ears up and nostrils twitching.     Khi Bồ Công Anh kể xong thì Quả Sồi đang ngồi đúng chiều gió trong cái vòng tròn nhỏ ấy chợt giật mình, ngồi thẳng dậy, hai tai dựng lên và cái mũi khụt khịt liên tục.
The strange, rank smell was stronger than ever and after a few moments they all heard a heavy movement close by. Một mùi hôi thối, lạ lẫm xộc lên mạnh hơn bao giờ hết, vào giây sau, tất cả bọn chúng đều nghe thấy tiếng chuyển động nặng nề đang tiến lại gần.
Suddenly, on the other side of the path, the fern parted and there looked out a long, dog-like head, striped black and white. Bất thình lình, ở phía bên kia con đường mòn, bức màn dương xỉ được vén lên và một cái đầu dài, giống đầu chó với những sọc đen trắng ló ra.
It was pointed downward, the jaws grinning, the muzzle close to the ground. Cái đầu hướng xuống dưới, hai cái hàm nhe ra, cái mõm dí sát xuống đất.
Behind, they could just discern great, powerful paws and a shaggy black body. Phía sau một chút có thể thấy rõ những chiếc móng vuốt lớn, đầy sức mạnh và một thân mình đen thui, lông lá bờm xờm.
The eyes were peering at them, full of savage cunning. Đôi mắt săm soi đàn thỏ đầy gian manh ác ý.
The head moved slowly, taking in the dusky lengths of the wood ride in both directions, and then fixed them once more with its fierce, terrible stare. Cái đầu chuyển động từ từ, ôm trọn chiều dài mờ tối trên con đường rừng từ cả hai hướng, rồi một lần nữa lại hướng về phía đàn thỏ với cái nhìn dữ dằn, hung tợn.
The jaws opened wider and they could see the teeth, glimmering white as the stripes along the head. Hai hàm mở rộng ra khiến đàn thỏ nhìn thấy những chiếc răng, sáng nhờ nhờ như những cái sọc trắng trên đầu nó.
For long moments it gazed and the rabbits remained motionless, staring back without a sound. Nó nhìn chằm chằm vào bọn thỏ một lúc lâu trong khi lũ thỏ ngồi bất động, nhìn chằm chằm lại và không có bất cứ một tiếng động nào.
Then Bigwig, who was nearest to the path, turned and slipped back among the others. Sau đó Tóc Giả, ngồi gần con đường mòn nhất, quay đi và lẩn vào giữa những con thỏ khác.
A lendri,' he muttered as he passed through them.     “Một con chó rừng.” chú ta thì thào khi đi ngang qua đám bạn
'It may be dangerous and it may not, but I'm taking no chances with it. “Có thể nguy hiểm mà cũng có thể không, nhưng tôi chẳng muốn dây dưa với nó đâu.
Let's get away.' Chuồn khỏi đây thôi.” 
They followed him through the fern and very soon came upon another, parallel path.     Cả bọn theo chú băng qua đám dương xỉ và chẳng bao lâu đã đến một con đường khác, nằm song song với con đường ban nãy.
Bigwig turned into it and broke into a run. Tóc Giả nhảy sang con đường đó và đột nhiên phóng như bay.
Dandelion overtook him and the two disappeared among the ilex trees. Bồ Công Anh phóng theo bạn và cả hai biến mất trong đám cây sồi xanh.
Hazel and the others followed as best they could, with Pipkin limping and staggering behind, his fear driving him on in spite of the pain in his paw. Cây Phỉ và đám thỏ còn lại cố hết sức đuổi theo, với Nồi Đất tập tễnh và loạng choạng ở phía sau, nỗi sợ hãi đã khiến chú vẫn có thể chạy được cho dù chân chú đang rất đau.
Hazel came out on the further side of the ilexes and followed the path round a bend.     Cây Phỉ vượt ra khỏi vạt cây sồi và phóng theo con đường mòn chạy đến chỗ rẽ.
Then he stopped dead and sat back on his haunches. Đến đây chú đứng sững lại, ngồi phịch xuống chân sau.
Immediately in front of him, Bigwig and Dandelion were staring out from the sheer edge of a high bank, and below the bank ran a stream. Ngay phía trước, Tóc Giả và Bồ Công Anh đứng trên một cái bờ cao dựng đứng trân trối nhìn xuống dòng nước đang chảy phía dưới.
It was in fact the little river Enborne, twelve to fifteen feet wide and at this time of year two or three feet deep with spring rain, but to the rabbits it seemed immense, such a river as they had never imagined. Đó chính là con sông nhỏ Enborne, bề ngang rộng từ ba mét rưỡi đến bốn mét rưỡi, vào mùa này trong năm với những trận mưa xuân, mực nước có thể sâu đến bảy, tám tấc. Nhưng đối với lũ thỏ mà nói thì một con sông như thế thực sự rộng mênh mông và chúng chưa bao giờ hình dung ra một cái gì lớn như thế.
The moon had almost set and the night was now dark, but they could see the water faintly shining as it flowed and could just make out, on the further side, a thin belt of nut trees and alders. Trăng gần như đã lặn, không gian tối sẫm lại, nhưng chúng vẫn có thể nhìn thấy dòng nước sáng lên mờ mờ khi nó chảy qua và nhận ra ở bờ bên kia là hàng thông và tổng quán sủi.
Somewhere beyond, a plover called three or four times and was silent. Đâu đó, ở phía xa, vẳng lại tiếng chim choi choi, ba bốn tiếng rồi nín bặt.
One by one, most of the others came up, stopped at the bank and looked at the water without speaking.     Lần lượt từng chú một rồi gần như cả đàn thỏ bước lên phía trước, dừng lại bên mép sông, lặng nhìn xuống dòng nước không nói một tiếng nào.
A chilly breeze was moving and several of them trembled where they sat. Ngọn gió lạnh buốt từ đâu thổi tới, vài chú trong bọn run rẩy trong khi vẫn ngồi nguyên như thế.
Well, this is a nice surprise, Hazel,' said Bigwig at length. '     “Chà thật là một ngạc nhiên thú vị, Cây Phỉ à.”
'Or were you expecting this when you took us into the wood?'cuối cùng Tóc Giả lên tiếng “Hay là cậu đã chờ đợi chuyện này khi đưa chúng tôi đến khu rừng?” 
Hazel realized wearily that Bigwig was probably going to be troublesome.     Cây Phỉ mệt mỏi nhận ra rằng Tóc Giả có lẽ chính là kẻ gây rắc rối.
He was certainly no coward, but he was likely to remain steady only as long as he could see his way clear and be sure of what to do. Hắn đâu phải kẻ nhát gan nhưng là kẻ chỉ có thể đứng vững một khi thấy đường đi nước bước một cách rõ ràng và biết chắc về những việc cần làm.
To him, perplexity was worse than danger; and when he was perplexed he usually grew angry. Đối với chú ta, sự bối rối thậm chí còn tồi tệ hơn cả nguy hiểm và khi không biết phải làm gì chú thường nổi đóa.
The day before, Fiver's warning had troubled him, and he had spoken in anger to the Threarah and left the Owsla. Ngày hôm trước, trong khi đang lo lắng về lời cảnh báo của Thứ Năm, chú đã nói những lời lẽ nóng nảy với Chúa Thanh Lương Trà rồi từ bỏ hàng ngũ Cốt Cán.
Then, while he was in an uncertain mood about the idea of leaving the warren, Captain Holly had appeared in capital time to be attacked and to provide a perfect reason for their departure. Rồi sau đó, khi đang băn khoăn không biết có nên bỏ cánh đồng thỏ mà đi hay không thì Đội trưởng Nhựa Ruồi lại xuất hiện vào đúng thời điểm dễ bị tấn công và tạo ra lý do hoàn hảo cho cuộc trốn chạy của cả bọn.
Now, at the sight of the river, Bigwig's assurance was leaking again and unless he, Hazel, could restore it in some way, they were likely to be in for trouble. Và giờ đây đứng trước con sông, bao nhiêu quyết tâm của chú ta chạy đi đâu mất và Cây Phỉ biết rằng nếu chú không đứng ra cứu vãn tình thế thì rất có thể chúng sẽ gặp rắc rối to.
He thought of the Threarah and his wily courtesy. Chú nghĩ đến Chúa Thanh Lương Trà và cung cách lịch sự giảo hoạt của ông ta.
'I don't know what we should have done without you just now, Bigwig,' he said.     “Tôi không biết liệu chúng tôi có xoay xở được không nếu thiếu anh vào lúc này, Tóc Giả ạ.” chú từ tốn nói
'What was that animal? Would it have killed us?'“Con vật đó là con gì vậy? Liệu nó có thể giết chúng ta không?” 
A lendri,' said Bigwig. 'I've heard about them in the Owsla.Tóc Giả đáp “Tôi đã được nghe kể về nó khi tôi làm Cốt Cán.
They're not really dangerous. They can't catch a rabbit that runs, and nearly always you can smell them coming. Chúng không thực sự nguy hiểm lắm vì chúng không thể bắt được khi chúng ta chạy và gần như bao giờ anh cũng có thể ngửi thấy mùi hôi của nó nếu nó lại gần.
They're funny things: I've heard of rabbits living almost on top of them and coming to no harm. Một loài vật khá mắc cười: tôi nghe đâu loài thỏ chúng ta gần như sống trên đầu chúng mà chẳng làm sao cả.
But they're best avoided, all the same. Tuy vậy, tốt nhất là nên tránh xa chúng ra.
They'll dig out rabbit kittens and they'll kill an injured rabbit if they find one. Chúng sẽ lôi những con thỏ con của chúng ta ra khỏi hang và chẳng mảy may thương xót giết ngay một chú thỏ bị thương nếu tìm thấy.
They're one of the Thousand, all right. Chúng là một trong số Ngàn kẻ thù, thế đấy.
I ought to have guessed from the smell, but it was new to me. Tôi đã phải phán đoán từ cái mùi đặc trưng của chúng, nhưng đây cũng là điều mới lại đối với tôi.
'It had killed before it met us,' said Blackberry with a shudder.     “Nó đã giết một ai đấy trước khi gặp chúng ta.”
'I saw the blood on its lips.Mâm Xôi vừa nói vừa rùng mình “Tôi thấy máu trên mõm nó.
A rat, perhaps, or pheasant chicks.     “Một con chuột, cũng có thể là những con gà lôi con.
Lucky for us it had killed, otherwise it might have been quicker. May cho chúng ta là nó vừa chén no rồi, nếu không nó còn nhanh hơn nữa.
Still, fortunately we did the right thing. We really came out of it very well,' said Bigwig. Dù sao cũng may mắn là ta đã hành động đúng và thoát khỏi vụ này êm xuôi. ” Tóc Giả nói.
Fiver came limping down the path with Pipkin. They, too, checked and stared at the sight of the river.     Thứ Năm tập tễnh nhảy xuống cùng với Nồi Đất, hai chú cũng xem xét và nhìn không chớp mắt và dòng nước trước mặt.
'What do you think we ought to do now, Fiver?' asked Hazel.     “Em nghĩ chúng ta cần làm gì bây giờ hả Thứ Năm?” Cây Phỉ hỏi.
Fiver looked down at the water and twitched his ears.     Thứ Năm nhìn xuống dòng nước và giật giật đôi tai.
'We shall have to cross it,' he said.     “Chúng ta phải vượt sông thôi.”
'But I don't think I can swim, Hazel.chú nói “Nhưng chắc là em không bơi được, Cây Phỉ ạ.
I'm worn out, and Pipkin's a good deal worse than I am. Em mệt bã người và Nồi Đất xem chừng còn tệ hơn em.
'Cross it?' cried Bigwig.     “Qua sông á?” Tóc Giả kêu lên
'Cross it? Who's going to cross it? What do you want to cross it for? I never heard such nonsense.“Qua sông? Ai muốn vượt qua nào? Cậu muốn vượt qua sông để làm gì? Tôi chưa từng nghe những chuyện gì ngớ ngẩn như thế.
Like all wild animals, rabbits can swim if they have to: and some even swim when it suits them.     Như tất cả các loài vật hoang dã khác, thỏ có thể bơi được trong tình thế bắt buộc, một số chú thậm chí cũng bơi khi điều này thích hợp với chúng.
Rabbits have been known to live on the edge of a wood and regularly swim a brook to feed in the fields beyond. Thỏ là loài vật được biết đến với tập tính sống ở gần bìa rừng, thường vượt qua các con suối đến kiếm ăn ở các cánh đồng gần đấy.
But most rabbits avoid swimming, and certainly an exhausted rabbit could not swim the Enborne. Nhưng đa số các chú thỏ đều tránh phải bơi và chắc chắn một chú thỏ đang mệt nhoài thì không thể bơi qua sông Enborne được.
'I don't want to jump in there,' said Speedwell.     “Ai chứ tôi thì không muốn nhảy xuống dòng nước ấy đâu.” Thủy Cự nói.
'Why not just go along the bank?' asked Hawkbit.     “Thế tại sao ta không đi dọc bờ sông nhỉ?” Đầu Gỗ lên tiếng.
Hazel suspected that if Fiver felt they ought to cross the river, it might be dangerous not to.     Cây Phỉ cho rằng một khi Thứ Năm đã cảm thấy cần phải bơi qua sông thì có thể sẽ có nguy hiểm nếu chúng không nghe theo.
But how were the others to be persuaded? At this moment, as he was still wondering what to say to them, he suddenly realized that something had lightened his spirits. Nhưng làm thế nào để thuyết phục những chú khác đây? Vào lúc này, trong khi băn khoăn cân nhắc không biết phải nói gì với đồng loại, chú chợt nhận ra một cái gì đó đã làm bừng sáng tâm hồn chú.
What could it be? A smell? A sound? Then he knew. Cái gì nhỉ? Một mùi vị gì chăng? Hay là âm thanh? Và giờ thì chú đã biết rồi.
Nearby, across the river, a lark had begun to twitter and climb. Gần đấy, ở phía bờ bên kia, một con chim chiền chiện bắt đầu cất tiếng hát và vút lên một cành cao.
It was morning. Trời sáng rồi.
A blackbird called one or two deep, slow notes and was followed by a wood pigeon. Một con sáo kêu lên vào tiếng chầm chậm sâu thẳm và liền ngay sau đó, một con chim câu xanh cùng hòa ca.
Soon they were in a gray twilight and could see that the stream bordered the further edge of the wood. Chẳng bao lâu da trời đã ửng lên màu xám tro, có thể nhìn thấy dòng sông ôm trọn lấy mạn phía xa của cánh rừng.
On the other side lay open fields. Và bên kia là những cánh đồng trải rộng.