Thứ nhất:
Ta không hỏi “cái gì có sự sống?”, ta hỏi “cái gì biết sợ hãi?”.
Hãy đặt một con cừu và một cây bắp cải bên nhau, rồi đưa dao lên. Con cừu sẽ gào thét, giãy giụa, mắt nó đẫm lệ vì hoảng loạn. Còn cây bắp cải chỉ lặng im. Sự khác biệt đó chính là nấc thang của lòng trắc ẩn. Làm người khôn ngoan là biết chọn nấc thang thấp nhất của sự tàn nhẫn khi con buộc phải duy trì thân xác.
Thứ hai:
Này con, con hít thở cũng giết hàng triệu vi sinh vật trong không khí. Con bước đi cũng giẫm nát bao nhiêu côn trùng trên mặt đất. Nếu coi mọi sự sống là ngang nhau thì con không thể sống sót nổi một giây phút. Vì vậy, ranh giới đạo đức không nằm ở “không giết” (điều bất khả thi), mà nằm ở “không giết một cách dã man và không cần thiết”. Ăn rau là sự thừa nhận một chân lý phũ phàng: ta tồn tại nhờ cái chết của cái khác, nhưng ta có nghĩa vụ làm cho cái chết ấy nhẹ nhàng nhất có thể.
Thứ ba:
Hãy để ý điều này: Kẻ giết thú rừng, máu dính tay, máu đó trở nên hung bạo trong tâm hồn. Kẻ nhổ cây rau, tay dính đất, nhưng đất đó vẫn giữ được sự thanh thản. Điều các tôn giáo kiêng thịt vì sự sống của con vật, và vì sự ô nhiễm của thú tính. Khi con ăn một miếng thịt, con đang ăn cả cơn hấp hối của nó. Khi con ăn một trái cà chua, con đang ăn sự chín mùi và ân sủng của đất trời. Cách con dung nạp sinh mạng ảnh hưởng trực tiếp đến tâm hồn con.
Đừng hỏi “có tội hay không”, hãy hỏi “có xót thương hay không”. Nếu con phải ăn rau, hãy ăn với lòng biết ơn sâu sắc, bởi cây cối đã hy sinh tế bào của chúng để nuôi con. Còn nếu con ăn thịt, ít nhất đừng bao giờ coi đó là điều hiển nhiên, hãy ăn với sự xấu hổ và nhận thức rằng con đang nợ một món nợ nghiệp chướng.
Hãy sống sao để con cần ít đi, và cho đi nhiều hơn cái con đã lấy.
==============