Mạnh Bà

Sách 《玉历宝钞》 Ngọc Lịch Bảo Sao mô tả về Mạnh Bà như sau:

Mạnh Bà Thần sinh vào đời Tây Hán. Thuở nhỏ tinh thông kinh điển Nho gia, lại thành tâm tụng đọc kinh Phật. Công phu tu hành đạt đến cảnh giới "việc đã qua không nghĩ, việc chưa đến không lo". Khi còn tại thế, bà chuyên tâm khuyên người đời giới sát, ăn chay và tích đức.

Đến năm tám mươi mốt tuổi, dung nhan vẫn như trẻ nhỏ, tóc bạc tựa lông hạc. Suốt đời giữ gìn nguyên tinh, bảo toàn đồng trinh, chưa từng tổn thất. Người đời chỉ biết bà họ Mạnh, nên đều tôn kính gọi là Mạnh Bà A Nãi (孟婆阿奶).

Về sau, bà vào núi tu Chân, mãi đến đời Đông Hán vẫn còn tại thế.

Thuở ấy, trong nhân gian có những kẻ có thể biết được nhân quả tiền kiếp, tự nhận quyến thuộc của đời trước, lại ưa thi triển trí thuật, tiết lộ Âm cơ. Vì vậy, Thượng Thiên ban sắc lệnh phong Mạnh Bà làm U Minh chi Thần, đồng thời dựng nên Ủ Vong Đài (醧忘臺).

Mạnh Bà được phép tuyển chọn Quỷ lại, chuyên đón các quỷ hồn đã được Đệ Thập Điện quyết định nơi đầu thai. Bà dùng các dược liệu của nhân gian nấu thành một thứ canh tựa rượu mà chẳng phải rượu, gồm đủ ngũ vị: cam, khổ, tân, toan, hàm (ngọt, đắng, cay, chua, mặn).

Mọi quỷ hồn trước khi chuyển sinh đều phải uống bát canh này để quên sạch mọi việc của tiền sinh.

Ủ Vong Đài nằm tại Đệ Thập Điện, phía trước Minh Vương Điện, bên ngoài Lục Kiều. Đài cao lớn như một tòa phương trượng, bốn phía có một trăm lẻ tám gian hành lang.

Lối đi về phía Đông chỉ rộng một thước bốn tấc. Mọi quỷ hồn, bất kể nam hay nữ, khi bị áp giải đến đây đều thấy trong mỗi gian hành lang đã đặt sẵn một chén canh. Dù uống nhiều hay ít cũng đều phải uống.

Nếu có quỷ hồn gian trá, ngoan cố không chịu uống, thì dưới chân lập tức xuất hiện câu đao móc giữ, rồi quỷ sai dùng ống đồng đâm vào cổ họng, cưỡng ép rót canh xuống. Dẫu đau đớn đến đâu cũng buộc phải nuốt hết.


Trong 《吴下谚联》 (Ngô Hạ Ngôn Liên) mô tả về Mạnh Bà và Mạnh Bà Thang như sau:

Sau khi con người qua đời, nơi đầu tiên linh hồn đến là trang của Mạnh Bà.

Các quỷ sai áp giải hương linh đi qua bên ngoài bức tường rồi đưa vào công đường để kết toán mọi việc thiện ác của kiếp trước. Tất cả công và tội lúc sinh thời đều được ghi vào Sổ Luân Hồi, quyết định việc đầu thai chuyển kiếp. Muốn tái sinh đều phải đi qua Mạnh Bà Trang.

Một bà lão bước ra đón, dẫn hương linh lên bậc vào trong. Bên trong là lầu son gác ngọc, lan can son đỏ, nền đá trắng, cột kèo chạm trổ tinh xảo, rèm ngọc buông hờ, án ngọc bày biện trang nghiêm.

Bà lão gọi khẽ, từ sau tấm bình phong bước ra ba thiếu nữ xinh đẹp: Mạnh Khương, Mạnh Dung và Mạnh Qua. Cả ba đều mặc váy đỏ, áo tay xanh, búi tóc thanh nhã, y phục thêu chỉ vàng lộng lẫy. Họ dịu dàng mời hương linh ngồi xuống.

Các tiểu tỳ dâng trà. Ba cô gái nâng chén bằng đôi tay thon thả đưa đến tận trước mặt. Tiếng vòng ngọc trên cổ tay ngân vang lanh lảnh, hương thơm quyến rũ lan tỏa khiến khó lòng từ chối.

Vừa nhận lấy chén trà, đầu óc liền choáng váng, cổ họng khô khát vô cùng, bất giác uống cạn một hơi.

Đến cuối chén chỉ còn lại một ít bùn đục. Khi ngẩng đầu nhìn lên, bà lão và ba thiếu nữ đều đã biến thành những bộ xương khô đứng bất động. Lầu son gác ngọc cũng hóa thành bãi hoang vắng lạnh. Mọi ký ức về cuộc đời trước đều hoàn toàn tan biến, không còn nhớ được điều gì nữa.

Kinh hãi ngã xuống đất, ngay khoảnh khắc ấy liền trở thành một đứa trẻ ngây thơ vừa mới chào đời.

Chén trà ấy chính là Mạnh Bà Thang, còn gọi là Nê Hồn Thang (canh bùn đục) hay Mê Hồn Thang (canh làm mê mất ký ức).

Loading spinner

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không công bố ra bên ngoài. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng tài khoản mạng xã hội để bình luận mà không cần điền tên, địa chỉ mail và trả lời câu hỏi. Các trường bắt buộc được đánh dấu *