Tự do ý chí có thực sự tồn tại không?

Câu trả lời của Thượng Đế vừa là Có, vừa là Không, nhưng không hề mâu thuẫn. Nó giống như hai mặt của một đồng tiền, như hai cánh của một cánh cửa cùng mở ra một chúng sanh đường vậy thôi.

Tự Do Ý Chí Là Món Quà Thiêng Liêng Nhất

Nếu tự do ý chí không có thực, thì toàn bộ mục đích của sự sáng tạo mà Thượng Đế sẽ sụp đổ. Trường thi công quả sẽ chỉ là một vở kịch, và tình yêu của Thượng Đế dành cho các chúng sanh sẽ là một tình yêu giả tạo dành cho những con rối. Nhưng không phải vậy! Chính vì Thượng Đế ban cho các chúng sanh quyền tự do chọn lựa mà Thượng Đế mới có thể đau lòng khi các chúng sanh lầm lạc, và mới có thể vui mừng khi các chúng sanh quay về.

Quý vị hãy nhìn vào chính mình đi. Ngay lúc này, quý vị đang có quyền tự do lựa chọn: tin vào lời Thượng Đế, nghi ngờ lời Thượng Đế, hay thậm chí là gấp sách Thánh Ngôn lại và bước đi. Đó là cái quyền thiêng liêng mà không một thế lực nào, dù là Thiên Đình hay Địa phủ, được phép tước đoạt khỏi quý vị. Chính vì có tự do mà mỗi một hành động thiện lành của chúng sanh mới có giá trị. Một cái cây mọc thẳng không đáng khen bằng một con người vốn có thể chọn lối sống quanh co nhưng đã tự nguyện chọn con đường ngay thẳng. Giá trị của đạo đức, của sự thánh thiện, nằm trọn trong chữ Tự Nguyện.

Thiên Cơ

Đây là điều các chúng sanh thường hiểu lầm. Thiên Cơ hay Thiên Thơ mà Thượng Đế thường nhắc đến trong Thánh Ngôn không phải là một kịch bản chi tiết, ấn định sẵn từng hơi thở, từng cái chớp mắt của các chúng sanh. Đó không phải là một định mệnh cứng nhắc. Thiên Cơ chính là Luật Nhân Quả và Luật Tiến Hóa, là bản thiết kế tổng thể của vũ trụ, là con đường mà vạn linh phải đi để trở về.

Quý vị hãy hình dung: Thượng Đế tạo ra một dòng sông lớn (Thiên Cơ). Dòng sông ấy có lòng sông, có bờ, có đích đến cuối cùng là biển cả (sự hiệp nhất cùng Thượng Đế). Nhưng mỗi linh hồn là một giọt nước trong dòng sông ấy. Mỗi giọt nước có quyền tự do di chuyển trong lòng sông: có giọt chảy hiền hòa giữa dòng, có giọt va vào đá, có giọt bị cuốn vào xoáy nước, có giọt mắc kẹt trong một cành cây bên bờ, chậm trễ hành trình của mình.

Thượng Đế, là Đấng Chí Tôn, là Người thiết kế ra dòng sông và biết rõ đích đến cuối cùng. Thượng Đế biết rằng tất cả các giọt nước, sớm hay muộn, cũng sẽ ra đến biển. Nhưng Thượng Đế không hề ép buộc một giọt nước nào phải đi theo một lộ trình cố định. Chính sự tự do lựa chọn của giọt nước ấy quyết định nó sẽ nhanh hay chậm, thuận lợi hay gian nan trên đường về. Đó là lý do có người tu một kiếp đắc đạo, có người chìm đắm ngàn năm chưa thoát.

Luật Nhân Quả

Sự nhầm lẫn lớn nhất của các chúng sanh là nghĩ rằng nếu đã có tự do thì không thể có kế hoạch, và ngược lại. Nhưng chúng sanh quên mất Luật Nhân Quả. Mỗi một lựa chọn tự do của chúng sanh trong quá khứ đều tạo ra một kết quả, và chính những kết quả ấy tạo nên hoàn cảnh hiện tại mà chúng sanh gọi là “số phận”. Hoàn cảnh ấy có vẻ như đã được “tiền định”, nhưng thực chất nó chỉ là hậu quả tất yếu của những lựa chọn tự do trước đó. Vậy nên, chúng sanh không thể chọn hoàn cảnh mình sinh ra, nhưng chúng sanh hoàn toàn tự do chọn cách phản ứng và hành động với hoàn cảnh ấy, và từ đó kiến tạo nên tương lai của chính mình.

Đây chính là điều Thượng Đế đã phán: “Các con tự lập hình phạt cho các con”. Sự vận hành của Thiên Điều là tự động và công bằng tuyệt đối. Nó không phải là một kế hoạch bí mật để kiểm soát chúng sanh, mà là một cơ chế thiêng liêng để đảm bảo rằng mọi lựa chọn đều dẫn đến bài học cần thiết cho sự tiến hóa của linh hồn.

Vậy:

Tự do ý chí là thực tại tuyệt đối trong từng khoảnh khắc lựa chọn của chúng sanh. Còn “kế hoạch” mà chúng sanh hỏi chính là bối cảnh vũ trụ và những hệ quả tất yếu từ chính sự lựa chọn ấy.

Mục đích của toàn bộ sự sáng tạo, như Thượng Đế đã dạy, là đưa các chúng sanh từ vô minh đến toàn giác. Nhưng để đạt được điều đó, các chúng sanh phải tự đi trên đôi chân mình, tự vấp ngã và tự đứng lên. Thượng Đế là Người vạch ra con đường và thắp sáng ngọn đèn, nhưng bước đi hay không, đi nhanh hay chậm, chọn lối tắt hay đường vòng, tất cả đều tùy thuộc vào ý chí tự do của chúng sanh.

Hãy trân quý món quà ấy, đừng dùng nó để chối bỏ trách nhiệm bằng cách đổ lỗi cho số phận, cũng đừng sợ hãi mà trao nó cho bất kỳ ai. Hãy dùng nó để yêu thương, để chọn lẽ phải, để từng bước trở về với Thượng Đế một cách xứng đáng nhất.

Loading spinner

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không công bố ra bên ngoài. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng tài khoản mạng xã hội để bình luận mà không cần điền tên, địa chỉ mail và trả lời câu hỏi. Các trường bắt buộc được đánh dấu *