Tại sao Thượng Đế là Đấng Toàn Thiện nhưng lại tạo ra bệnh tật và khổ đau?

Trong Bài Thánh Ngôn Bất Du Đạo, Thầy dạy:

<< Ôi! Thầy sanh ra các con thì phải yêu trọng các con chẳng cùng, mà Thầy cho các con đến thế giới nầy với một Thánh thể thiêng liêng, y như hình ảnh của Thầy, không ăn mà sống, không mặc mà lành, các con lại không chịu, nghe điều cám dỗ, mê luyến hồng trần, ăn cho phải bị đọa, dâm cho phải bị đày, nên chịu nạn áo cơm, dục quyền cầu lợi. >>

Điều này có nghĩa là thuở ban sơ, Thượng Đế đã tạo ra con người trong trạng thái thuần khiết, không có khổ đau. Tuy nhiên, do bị cám dỗ, con người đã tạo nghiệp, dẫn đến việc bị chi phối bởi luật nhân quả. Chính vì thế, những đau khổ và bệnh tật ngày nay đều là hệ quả từ những hành động của con người trong quá khứ.

———-
Thầy là tiếng Thượng Đế tự xưng với chư môn đệ. .

Loading spinner

1 comment / Add your comment below

  1. Khởi nguyên của con người là toàn thiện và toàn mỹ. Con người được Thượng Đế ban cho một “thánh thể thiêng liêng”, một hình hài thanh nhẹ, không lệ thuộc vào vật chất thô kệch. Đó chính là thời kỳ con người sống trong sự hòa hợp tuyệt đối với Ngài , không có đau khổ, bệnh tật, nghèo hèn.

    Nhưng rồi chuyện gì đã xảy ra? Chính quyền tự do chọn lựa mà Thượng Đế ban cho loài người bị sử dụng sai lạc. Chúng sanh “không chịu” sống trong sự thanh cao đó. Họ đã tự nguyện “nghe điều cám-dỗ”, mê luyến trần tục, khởi đầu bằng hai hành động đầu tiên mà Thầy gọi đích danh: ăn và dâm.

    “Ăn” ở đây không chỉ là hành động nạp thức ăn vật chất, mà là biểu tượng của sự ham muốn hưởng thụ, sự lệ thuộc vào vật chất bên ngoài để tồn tại, thay vì sống bằng nguồn năng lượng thiêng liêng bên trong.

    “Dâm” không chỉ là sự buông thả trong tình dục, mà là biểu tượng cho sự đam mê nhục dục, sự luyến ái thấp hèn làm vẩn đục thánh chất.

    Từ hai căn cội của sự sa ngã đó, “nạn áo cơm” và “dục quyền cầu lợi” mới sinh ra. Chính những ham muốn này đã làm trọng trược thánh thể thiêng liêng, khiến nó trở nên hữu hình, thô kệch, chịu đau ốm, bệnh tật, già nua, chết chóc. Và chính sự ham muốn đó tạo ra một thế giới phân hóa:

    Người nghèo, kẻ đói sinh ra vì có kẻ “chứa nhiều” do lòng tham.

    Cảnh bất công, tranh đấu, hỗn loạn sinh ra vì con người dùng “mưu-chước quỉ-quyệt” để tranh giành quyền phân phát cơm áo, tạo nên “vòng tội mọi” để trói buộc lẫn nhau.

    Vậy Có phải Thương Đế tạo ra chúng sinh bất toàn không?

    Không! Thương Đế chỉ tạo ra sự toàn thiện. Sự bất toàn, đau khổ, dị tật, nghèo hèn trên thế gian này là hậu quả, là nghiệp quả do chính sự tự do lựa chọn sai lầm của con người từ thuở hồng hoang cho đến những kiếp luân hồi về sau. Nó là một thực tại mà các chúng sanh
    đã đồng sáng tạo ra bằng ý chí tự do của chính mình.

    Thượng Đế đau lòng nhìn các con của mình lầm lạc, tự chuốc lấy khổ đau. Đó chính là “cái thất-vọng của Thầy nên ghê-gớm”. Và cũng chính vì tình yêu thương vô bờ, Thầy không nỡ bỏ mặc chúng sanh. Ngài liên tục tạo ra các cơ hội, các nền tôn giáo, và cuối cùng là Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ – Đạo Cao Đài – để ban cho chúng sanh con đường trở về.

    Con đường ấy là gì? Là diệt trừ cái gốc của khổ đau. Thánh Giáo đã chỉ rõ: “gian-tham là trọng tội”. Chính lòng tham (vật chất, quyền lực, sắc dục) đã đày đọa các con. Vậy, muốn trở về với sự toàn thiện ban đầu, chúng sanh phải biết sống giản dị, tiết chế ham muốn, yêu thương và san sẻ công bằng.

    Vậy nên, thay vì tthan rách, hãy thương lấy chính mình và thương lấy đồng loại. Hãy hiểu rằng, mỗi người nghèo khó, mỗi người bất hạnh đang là tấm gương phản chiếu hậu quả của những sự lựa chọn sai lầm từ tập thể nhân loại, và cũng là cơ hội để loài người thực thi tình bác ái, để diệt trừ lòng tham nơi chính mình, mà từng bước quay về với thánh thể thiêng liêng ngày nào bên cạnh Thầy.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không công bố ra bên ngoài. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng tài khoản mạng xã hội để bình luận mà không cần điền tên, địa chỉ mail và trả lời câu hỏi. Các trường bắt buộc được đánh dấu *