Chuyện của John KTE

Vào cuối mùa đông 1984, Tôi đã tuyệt vọng và suy ngẫm về việc tự tử. Tôi đã mua được hai lưỡi dao cạo và có kế hoạch kết thúc cuộc đời mình. Từ sự tuyệt vọng đó, đến trải nghiệm tinh thần lớn nhất từng xảy ra với tôi. Đây là câu chuyện về đêm Thượng Đế đến thăm tôi.

Tôi nằm trên giường, vừa cầu nguyện vừa khóc nếu Thượng Đế quả thật tồn tại, xin người hãy giúp con, con đã đến tận cùng của con đường, con không thể bước tiếp nếu ko có Người. Nếu người tồn tại, hãy cho con Thấy, nếu người ko tồn tại thì sự im lặng là câu trả lời. Lúc đó Tôi nằm trên chiếc giường cũ ở góc phòng của tu viện, căn phòng bắt đầu ấm áp, những tia sáng ôm lấy tôi, như thể Tôi là một đứa bé được người Cha ẩm lên khổi nôi. Tôi tràn ngập trong sự yêu thương chưa từng có. Tôi chưa bao giờ cảm thấy thứ gì như vậy. Tôi biết mình ôm được trong vòng tay của Thượng Đế. Tất cả những gì Tôi thấy là ánh sáng màu vàng ấm áp.

Thượng Đế nói Tôi bằng một giọng rất đáng yêu nhưng ko phải bằng lời mà bằng tâm. Rất lạ lùng. Người nói “Ta đã đến bên con, con của ta. Ta rất thương con. Con là con của ta và Ta là cha của con”. Ngay sau đó, Tôi cảm nhận được tình yêu của Thượng Đế lan đến từng tế bào, từng nguyên tử trong người Tôi như thể Tôi bị chìm trong biển tình yêu bao la, hoàn toàn được tha thứ. Người nói “Ta yêu con, và mãi mãi luôn như vậy. Không có gì có thể ngăn đc tình yêu ta dành cho con. Con hoàn hảo nhất và mãi luôn như vậy”. Sau đó Người gọi Tôi bằng tên thật, không phải tên khai sinh do cha mẹ đặt mà là một cái tên cổ xưa như vũ trụ. Buồn cười là tôi không thể nhớ được cái tên đó nhưng khi Người gọi tôi bằng tên thật tôi nhận ra ngay lập tức và tôi biết mình đã trở về nhà nơi tôi đã từng ở. Thình lình tôi thấy mình đang ở trung tâm của vũ trụ. Nơi hoàn hoàn được bao phủ bởi tình yêu của Thượng Đế.

Tôi nhận ra rằng Thượng Đế không chỉ là nguồn sống hay chỉ là ý thức vô tình của vũ trụ nhưng Người có cá tính. Người giống như người cha nhưng không phải như người cha trần tục của chúng ta. Người có khiếu hài hước. Người và tôi đều cười khi tôi nghĩ về sự tồn tại của Người. Tôi khóc và cười cùng một lúc khi bị xâm chiếm bởi tình yêu toàn diện, từng đợt từng đợt đi vào tôi. Tôi hỏi Người sao cuộc đời tôi nhiều đau khổ đến vậy và Người nơi đâu khi tôi trãi qua những đau khổ đó. Người nói tôi hãy nắm lấy tay Người, Người sẽ cho tôi xem thứ gì đó. Người nắm tay tôi thì tôi nhìn thấy vô số ký ức mà nhiều ký ức tôi đã cố đè nén bởi vì quá đau khổ, chúng hiện ra lơ lửng trước mắt tôi.

Tôi thấy mình là cậu bé bị cha tôi đánh đập, tôi thấy mình đi học bị bạn bè trêu chọc, tôi đã từng là người cô đơn và là đối tượng bị người khác bắt nạt. Những ký ức khủng khiếp và tôi xem chúng. Tôi cảm thấy buồn. Người nói tôi hãy nhìn kỹ và tôi nhìn thấy ánh sáng bao quanh cơ thể của mình trong mỗi lần như thế.

Tôi có thể cảm nhận được tình yêu của Thượng Đế dành cho đứa bé như tôi. Người nói rằng Người luôn bên tôi, Người chưa bao giờ rời xa tôi. Tôi hoàn toàn choáng ngợp với tình yêu của Người trong lúc này, nó bao phủ lấy tôi hoàn toàn. Thì ra dù những người đã từng làm tôi đau khổ (từ thời thơ ấu đến lúc đến tu viện), tôi nhìn thấy họ cũng có ánh sáng bao quanh. Tôi nhìn thấy tất cả chúng ta đều là những đứa con bị tật nguyền, và đó là lý do chúng ta ở đây để học yêu thương và tha thứ cho nhau trên con đường tâm linh của mình. Tôi cảm nhận được tình yêu Thượng Đế không những dành cho tôi mà cho tất cả mọi người tôi đã gặp. Tôi được yêu thương và tha thứ cũng như mọi người.

Người ôm tôi thật chặt và nói rằng Người luôn bên tôi và đừng mất đức tin nơi người. Sau nhiều giờ, tôi cảm nhận sự hiện diện đang lui đi dù vẫn còn những tia sáng trong phòng. Tôi biết chắc trãi nghiệm này thật hơn bao giờ hết, thật hơn cuộc sống mà tôi đã sống. Tôi chia sẻ kinh nghiệm với hy vọng để giúp đỡ những ai cũng đang đấu tranh với kinh nghiệm của họ và để nhắc lại bản thân tình yêu mà Thượng Đế dành cho tôi. Tôi cũng muốn nhắc lại là Thượng Đế yêu thương tất cả chúng ta và tình yêu của Người không có điều kiện dù tôn giáo của chúng ta là gì, nơi Người chỉ có tình yêu và sự thật.

Sau nhiều ngày tôi mới hết khóc. Từ lúc việc này xảy ra đến khi tôi kể lại việc này cũng đã 30 năm rồi.

1 comment / Add your comment below

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *