Những kỹ năng cần thiết cho pháp thuật

Ba kỹ năng cần thiết
Benjamin Rowe
Copyright 1999

Download english version

Tất cả pháp thuật đều dựa trên ba kỹ năng: TƯỞNG TƯỢNG, CẢM XÚC và CẢM NHẬN; tất cả những thứ khác như ngôn ngữ và cử chỉ, dụng cụ và trang phục, những vòng tròn và đồ đạc chỉ nhằm để củng cố sự tập trung vào ba khả năng này. Nếu thiếu một trong ba, công việc có khả năng thất bại cao; một khi bạn đã trang bị được ba kỹ năng này, bạn có thể thực hiện hầu như mọi thứ.

Một trong ba, CẢM XÚC là sức mạnh thúc đẩy toàn bộ quá trình, cảm xúc từ nội tâm. Tôi sẽ giải thích thêm; đó không chỉ là cảm xúc mà còn là niềm đam mê sức mạnh đằng sau pháp thuật. Đam mê mãnh liệt sẽ kết nối đến những gì bạn muốn kêu gọi. Và sự đam mê theo cách nào đó là sự nhiệt tình vô hạn cho những hành động bạn tìm kiếm tạo ra kết nối. Phải thừa nhận, đây là trường hợp lý tưởng, bạn càng đến gần nó, thậm chí dù một vài khoảng khắc như vậy thì khả năng thành công sẽ cao hơn.

Niềm đam mê kết nối là tạo ra kết nối pháp thuật giữa pháp sư và những thứ mà y muốn kêu gọi đến; hoặc nếu liên kết này đã tồn tại, thì nó sẽ được tăng cường và mở rộng thêm. Cảm xúc theo nghĩa đen tạo ra cánh cổng kết nối giữa họ mà trong đó năng lượng và kiến thức có thể chảy về bất kỳ phía nào. Cảm xúc càng mạnh, liên kết sẽ càng kiên cố; càng ít năng lượng bị mất trong quá trình truyền tải ý nghĩ, liên kết càng mạnh hơn. Do đó, tập trung một điểm là điều được mong muốn nhất.

Nhưng ngược lại, pháp sư tạo ra sự hạn chế kết nối thì liên kết cũng sẽ bị hạn chế, làm giảm khả năng truyền tải năng lượng qua đó. Nếu pháp sư tin tưởng rằng lực lượng tâm linh tự hiển lộ theo một cách đặt biệt nào đó, thì khả năng xảy sẽ thấp hơn, hoặc sự hiển lộ sẽ yếu đi. Nhưng nếu pháp sư muốn sự kết nối là vô điều kiện, kết quả có khả năng xảy ra cao hơn và sẽ mạnh hơn khi nó đến. Tương tự, nếu pháp sư thực hành nghi lễ kim tiền mong muốn rằng tiền của mình xuất hiện dưới hình thức tiền mặt thì khả năng y nhận được rất thấp thay vì y sẵn lòng chấp nhận nó với bất kỳ hình thức nào.

Ở hình thức cao nhất, niềm đam mê vô điều kiện này trở nên hầu như không thể phân biệt với những gì được gọi là “Tình yêu thiêng liêng”, đó là điểm gần nhất mà một người có thể đạt đến (trong thế giới của sự hiển lộ) trạng thái siêu việt các khía cạnh thiêng liêng của người Mẹ. Niềm đam mê kết nối thay hình đổi dạng thành trạng thái “Tình yêu thuần túy”, trong đó mọi sự phân biệt đều không còn, cả bản chất của pháp sư lẫn bản chất của những gì mà y kêu gọi đều tan biến, hoàn toàn biến mất trong mối liên kết giữa họ.

TƯỞNG TƯỢNG cung cấp phương tiện để pháp thuật tạo ra kết quả. Tưởng tượng của cá nhân dường như pha trộn vào ánh sáng của chơn thần liên tục, vũ trụ pháp thuật lớn hơn; điểm của người này trở thành người khác là không thể xác định rõ ràng. Một vật thể bắt đầu được xây dựng bên trong thuần túy – sự sáng tạo và duy trì nhờ vào pháp sư tưởng tượng, được phát ra bởi sức mạnh của cảm xúc – có thể di chuyển vào thần quang và có cuộc sống độc lập với người tạo ra nó. Nó có thể thu thập hoặc trở thành nơi chứa đựng sức mạnh pháp thuật, và hành động trở lại người tạo ra nó (hoặc người khác) theo cách mà nó không thể nào làm được bằng việc suy nghĩ. Ngược lại, chúng sinh và sức mạnh hoạt động ở cấp độ mà pháp sư chưa thể nhận thức được, chúng có thể khiến anh ta nhận biết thông qua thụ cảm trong trí tưởng tượng, mở cánh cửa nhận thức kinh nghiệm của anh ta đối với các cõi giới mới.

Các biểu tượng trong pháp thuật là những hình thức được tạo ra trong quá trình tưởng tượng, khuynh hướng tập hợp những loại sức mạnh đặc biệt từ ánh sáng chơn thần, bị hạn chế nhiều do giới hạn của pháp sư. Hình dáng vật chứa, có hiệu lực, quyết định cái gì được đặt vào đó; đơn giản hơn, các hình dạng hình học cứng nhắc (chẳng hạn như ngôi sao năm cánh hoặc sáu cánh) lôi cuốn sự tinh khiết một cách tương đối, những lực lượng cơ bản; biểu tượng phức tạp – như hình dạng các vị thần – thu hút các lực lượng phức tạp tương ứng.

Khi pháp sư phóng chiếu ra hình ảnh của một biểu tưởng vào môi trường xung quanh, một khoảng không gian pháp thuật được tạo ra trong đó ánh sáng chơn thần tạo điều kiện phù hợp với biểu tượng. Khu vực đó trở nên thu hút các loại sức mạnh được kêu gọi đến, sẽ thoải mái hơn cho những sinh vật pháp thuật có bản chất do biểu tượng đại diện. Thế giới sức mạnh và thế giới của pháp sư sẽ giao nhau tạo ra sự tương tác.
(Giáo trình chi tiết luyên tập để phát triển khả năng tưởng tượng và sáng tạo vùng không gian pháp thuật với mục đích chung có thể tìm thấy trong bài viết của tôi “Giáo trình cơ bản về Linh Thị“. Trong đó có nêu rõ mục đích và ví dụ cụ thể nghi thức trang trọng được sử dụng như thế nào.)
Đang dịch

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không công bố ra bên ngoài. Hoặc bạn có thể đăng nhập bằng tài khoản mạng xã hội để bình luận mà không cần điền tên, địa chỉ mail và trả lời câu hỏi. Required fields are marked *

Top